Hàn Nhã bật cười:
“Trước đây cũng có người thấy như vậy là tàn nhẫn, còn từng kiến nghị dừng lớp thiên tài, phóng viên chính là vì thế mà kéo đến đó.”
“Họ cho rằng lớp này thúc ép quá đà, hay nhắc đến ví dụ Thương Trọng Vĩnh, họ cảm thấy như thế không tốt cho sự phát triển tuổi thơ trẻ. Nhưng nói thế là không khoa học. Vì họ có tầm nhìn hạn hẹp, nên mới không tin trên đời có thiên tài, tự mình làm không được thì cho rằng người khác cũng không thể làm được.”
Nên ví dụ thế nào cho dễ hiểu nhỉ… Giống như một người nông dân cầm cuốc sắt, họ vốn tưởng rằng vua chúa cũng chỉ dùng cuốc vàng để trồng trọt giống họ. Nhưng thực tế, vua chúa nào có phải lao động, giữa họ vốn cách nhau một trời một vực, còn chẳng cùng thế giới, tất cả chỉ là do tưởng tượng mà thôi.”
Hàn Nhã thong thả nói tiếp:
“Tôi cảm thấy, việc ép người bình thường trở thành thiên tài, hay bắt thiên tài phải sống như người bình thường, đều là một kiểu tàn nhẫn.”
“Lớp thiên tài vẫn sẽ được duy trì vì nó chỉ phục vụ cho số ít. Không phải để hại phần đông, mà là để bảo vệ phần ít. Có một số người không thể sống nổi trong môi trường đại trà, thì ta nên để họ có một khoảng không gian riêng, không thể mãi bắt họ phải theo dòng chảy chính được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT