Dương Nhân để lộ vẻ mặt khó tả, dở khóc dở cười. Cô bé cảm thấy Lương Song Kỳ thật sự không giống mấy đứa trẻ ngang bướng ở thôn quê, mà giống như một đứa “trẻ trâu IQ cao”. Muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chỉ nói:
“Mẹ em mà biết thì chắc tức lắm.”
Lương Song Kỳ thở dài:
“Ưm biết mà, bà ấy còn có thể sẽ đánh em nữa chứ.”
Trước đây mỗi lần Lương Song Kỳ cãi lời mẹ, nếu mẹ cậu nói không lại thì sẽ lập tức chuyển sang vũ lực để đe dọa. Tuy không phải lúc nào cũng thật sự đánh, nhưng nhất định phải làm ầm lên một trận gà bay chó chạy. Lúc đó, Lương Thần sẽ chạy ra can ngăn, còn Lương Song Kỳ thì bị ép dừng giữa chừng, mọi việc lại quay về như cũ, chẳng có gì thay đổi cả.
Sở Tiếu Tiếu nghĩ một lúc, cảm thấy anh Kỳ Kỳ không phải thật sự chán học. Dù sao anh ấy cũng thỉnh thoảng rủ bạn học học chung, ở trong dàn nhạc mà bị tụt hạng thì cũng sẽ thấy mất mặt, vì vậy mới liều mạng luyện đàn. Có lẽ anh ấy cũng muốn học tốt, nhưng thời gian quá ít, nên đành chọn phát triển sở trường một môn thôi.
Sở Tiếu Tiếu đề nghị:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT