Sở Tiếu Dật cảm thấy em gái có lúc thông minh đến mức khiến người ta nghẹt thở, có lúc lại ngốc đến không tả nổi. Anh biết cái gọi là phúc quả thực ra chỉ là quả cam, không nhịn được nhắc nhở:
“Nhưng đó là phúc quả tổ tiên nhà ta làm, e là không phù hộ người ngoài được?”
Sở Tiếu Dật cảm thấy nếu trực tiếp vạch trần chuyện phúc quả vô dụng thì có thể sẽ làm tổn thương tâm hồn một đứa trẻ, cũng giống như tàn nhẫn nói với một đứa bé rằng “Trên đời này không có ông già Noel.”
Nhưng anh cũng không thể thật sự để em gái đi làm phúc quả đem bán, việc đó thực sự quá vô lý.
Sở Tiếu Dật:
“Em đem phúc khí của người đi trước bán cho người khác, họ sẽ không vui lòng đâu.”
Trước đó Sở Tiếu Tiếu chưa từng nghĩ đến điểm này, lúc này bỗng bừng tỉnh, tròn mắt nhìn anh trai, giọng nói mang theo chút hụt hẫng:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT