Sở Gia Đống lẩm bẩm: “Nơi đó thì có gì không đáng tin chứ?”
Sở Tiếu Dật vô cùng nghiêm túc, lại mang giọng hùng hồn đầy chính nghĩa mà thảo luận về chuyện biệt thự với ba: “Bên cạnh có thùng rác, bẩn thỉu vô cùng, làm sao có thể để cho con bé dây vào được chứ?!”
Sở Gia Đống nhíu mày bất mãn: “Con nghĩ nhiều quá rồi. Trước kia ba còn theo đám ông cậu con đi nhặt phế liệu, cắt cỏ cho heo ăn kia kìa. Khi đó điều kiện vệ sinh là cái gì chứ? Với lại, tiểu khu nhà mình sạch sẽ lắm, Tiếu Tiếu lại chẳng phải kiểu con nít thích bới móc lung tung…”
Thời thơ ấu của ông toàn những việc còn bẩn hơn, cực hơn thế. Ông thấy con nít không yếu ớt đến mức ấy, chẳng cần nuôi nấng thành hoa trong nhà kính. Hồi đó ông còn từng mò giáp xác bắt cho gà ăn, mỗi ngày lội bùn làm việc, giờ nhớ lại vẫn thấy thú vị vô cùng.#buingoclinhTYT
Sở Tiếu Dật nghe xong suýt tức đến nội thương. Anh thật muốn nói rằng thời đại đã khác, bọn trẻ bây giờ khác xưa nhiều lắm rồi. Nhưng nghĩ tới lại lười cãi nhau với ba, bèn quay sang nhìn mẹ, mong truyền được tín hiệu cầu cứu: “Mẹ…”
Anh dám chắc mẹ mình hồi nhỏ chưa từng đi nhặt ve chai hay cắt cỏ cho heo. Mẹ là người yêu sạch sẽ bẩm sinh, giống hệt anh!
Tiếu Bích bất đắc dĩ thở dài: “Về rửa sạch là được rồi, con đâu thể ngăn nó mãi được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT