Gần đây, Lương Song Kỳ cũng đang tự mình cân nhắc kỹ lợi hại. Cậu tất nhiên biết việc được tuyển vào dàn Cello là một lợi thế lớn. Mọi người xung quanh đều đang lo lắng thuyết phục, cổ vũ kình, nhưng trong lòng cậu, cánh cửa đó dường như mãi không thể mở được.
Cậu còn chưa có lựa chọn cho tương lai, vậy sao lại muốn chấp nhận số phận do thiên phú sắp đặt? Cậu đã cố gắng rất nhiều, nhưng ai có thể xác định kỹ thuật chơi đàn của cậu là do thiên phú mơ hồ hay chính là sự nỗ lực do thời gian dài luyện tập? Có thể sẽ có con đường khác cho cậu thì sao?
[Em không biết anh có hợp với việc kéo đàn hay không, nhưng em nghĩ dù làm gì đi nữa, anh cũng sẽ làm rất giỏi.]
Đó là lời Sở Tiếu Tiếu từng nói với cậu. Trước đây Lương Song Kỳ cũng rất tin tưởng điều đó, nhưng khi đứng trước lựa chọn, cậu lại dao động. Cậu không có năng lực nào khác, cậu buộc phải chọn.
“Anh hiểu…” Sở Tiếu Dật bình tĩnh đáp, “Anh hiểu cảm giác đó.”
Sở Tiếu Dật thở dài, tựa lưng vào ghế, nhìn trần nhà rồi cười khổ nói: “Bởi vì em biết nếu không nói ra bây giờ thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa, cuối cùng chẳng thể nói ra…”
Thỉnh thoảng anh lại nghĩ, nếu năm mười tám tuổi trong nhà có thêm em gái, liệu mình và ba có còn xung đột không? Giờ thì họ đã hòa giải, nhưng anh hiểu, ở thời điểm đó chẳng gì có thể thay đổi được, anh đã quá bất lực.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play