Hứa phu nhân đã lâu không gặp lại nhi tử và tức phụ, đứng chờ nơi cửa thùy hoa, đến khi thấy hai phu thê xuất hiện thì vành mắt đã đỏ hoe. Lại nhìn đến tiểu tôn nữ đang ngủ say trong lòng nhi tử, đôi mắt đẫm lệ cũng tràn đầy ý cười.
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi,” phụ nhân nắm chặt tay nhi tử cùng tức phụ, căn dặn: “Mau vào nghỉ ngơi trước, lát nữa hẵng nói chuyện.”
Vân Khanh Khanh quả thật cũng hơi mỏi mệt. Tiểu Viên Viên ban đêm vẫn thường quấy khóc đòi đi tiểu, nếu không được ngủ cạnh nàng, chỉ cần vừa mở mắt không thấy người liền oa một tiếng khóc rống. Từ sau khi sinh ra, nàng vẫn tự mình chăm sóc con vào mỗi đêm, đêm qua tiểu Viên Viên lại náo loạn nửa đêm, mà nàng vừa từ trong cung trở về, thể xác lẫn tinh thần đều đã mỏi mệt vô cùng.
Hứa Hạc Ninh đưa mẩu tử hai người về tiểu viện nghỉ ngơi. Đợi đến khi Vân Khanh Khanh ngủ say, hắn liền dặn dò Thúy Nha một tiếng rồi đến chỗ mẫu thân.
“Nương, trong cung có lẽ mấy ngày tới sẽ hạ chỉ ban thưởng,” hắn đi thẳng vào vấn đề, đem chuyện đã là kết cục không thể đổi nói trước với mẫu thân.
Hứa mẫu vốn đã có chuẩn bị trong lòng, biết việc đến thì cũng phải đến, nghe vậy thần sắc không hề dao động, chỉ là trong ánh mắt nhìn nhi tử vẫn mang vài phần trăn trở.
“Ngươi không trách nương giấu ngươi lâu như vậy ư?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT