Lý Nhược Du nửa mê nửa tỉnh mà đi tới, giữa trán đau từng trận từng trận, nàng toan đưa tay chạm vào thì một thanh âm khàn khàn vang bên tai:
“Đừng động, máu mới cầm được. Nếu muội đụng đến, lỡ làm vết thương vỡ ra thì chẳng phải chuyện đùa.”
Lý Nhược Du đành cứng người lại, nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy Lưu Xán sắc mặt trắng bệch, dựa vào vách đá, mà nơi nàng đang nằm là một chỗ lót đầy lá khô. Nàng đảo mắt nhìn quanh, phát hiện nơi đây là một sơn động. Ký ức đột nhiên ập về — nàng bị Lưu Xán bắt đi, sau lại chính hắn quay lại cứu nàng, nhưng vì Phương Vãn Tình lỡ tay để lộ hành tung, khiến cả bọn rơi vào một trận hỗn chiến.
“Biểu ca, cánh tay huynh...” — Lý Nhược Du nhớ lại cảnh tượng máu me khi trước. Lưu Xán vì che chở nàng, khắp người bị thương, cánh tay kia là nặng nhất. Trước lúc nàng hôn mê, hắn còn ôm chặt lấy nàng!
Lý Nhược Du toan đứng dậy bước đến, song bị hắn đưa tay ra chặn lại ngay đầu vai, căn bản không cho nàng tới gần:
“Muội nằm yên đi, lỡ đâu lại ngất, lại thêm khổ. Chốc nữa có người tới tìm chúng ta.”
Thanh âm Lưu Xán tuy bình thản, nhưng nghe ra được sự suy yếu, vừa khàn lại nhỏ, hơi thở rối loạn. Lý Nhược Du nghe thế, vành mắt liền đỏ, do dự chốc lát rồi vẫn quay lại chỗ cũ. Nếu không phải do nàng bị bắt, biểu ca sao lại liều mạng đến vậy, để rồi thân mang trọng thương…
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT