Tiểu Trương sau khi nhận được tin chính xác thì không hỏi han gì thêm, chỉ một mực dồn tâm sức lái xe, chưa đầy nửa tiếng đã tới trước cổng bệnh viện. Ban đầu hắn còn định cứ thế chạy vào, nào ngờ lại bị Thư Bá Hành ngăn lại:
– Ngươi về đi.
Nói xong, Thư Bá Hành mở cửa xuống xe, một mạch đi thẳng tới phòng bệnh. Hắn đẩy cửa bước vào, nhưng không thấy Trang Lăng đâu cả.
Hắn đi đâu rồi?
Thư Bá Hành định quay ra tìm, nhưng cả buổi sáng nay lăn lộn mệt mỏi, lại chẳng ăn uống gì ra hồn, giờ toàn thân mềm nhũn chẳng còn chút sức. Hắn đành cố lê mình ra ghế sofa ngồi chờ. Vậy mà chờ chưa được bao lâu, hắn đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trước khi thiếp đi, trong đầu còn mơ hồ nghĩ chắc Trang Lăng đi làm kiểm tra thôi.
Lúc Trang Lăng quay về, cảnh tượng đầu tiên hắn thấy chính là Thư Bá Hành nằm nghiêng trên ghế sofa, say ngủ, mắt nhắm nghiền. Áo khoác và khăn quàng vẫn chưa cởi, miệng hơi hé ra như nghẹt thở. Hắn vội vàng cúi xuống tháo khăn cho Thư Bá Hành, rồi đưa tay sờ trán thử nhiệt độ. Cảm thấy không có gì bất thường, hắn mới yên tâm.
Thư Bá Hành bị lay động nên khẽ tỉnh, mơ màng mở mắt, vừa vặn thấy gương mặt Trang Lăng ngay trước mặt mình:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT