Kinh thành hôm đó tắc đường thật khủng khiếp. Bất kể con phố nào cũng nối dài hàng xe như rồng, có đoạn còn kẹt cả cây số, mất cả tiếng mới nhích được. Trong tình hình như thế, đoàn khảo sát mất hơn hai tiếng rưỡi mới từ sân bay tới được khách sạn.
Các thành viên trong đoàn quyết định về phòng nghỉ ngơi một chút, sắp xếp hành lý xong rồi cùng nhau đến khách sạn quốc tế đã hẹn.
Thư ký Đàm sắp xếp người đưa họ lên phòng, còn mấy người khác thì ngồi đợi ở sảnh. Ban đầu ông định để Thư Bá Hành đi cùng, nhưng thấy sắc mặt anh quá kém, lại nhớ tới những lời bàn tán râm ran trên đường, đành đổi ý, cho hai giám đốc công ty khác và trợ lý đi thay.
“Cậu Bá Hành, cậu ổn không đấy? Có phải say xe không?”
Từ lúc Thư Bá Hành bước xuống xe, ông đã thấy sắc mặt anh trắng bệch, môi tái nhợt, đi đứng cũng loạng choạng. Dù anh cố tỏ ra ổn, từ chối để trợ lý đỡ, nhưng nhìn là biết không chịu nổi nữa rồi, giấu cỡ nào cũng không nổi.
Thư ký Đàm sốt ruột đỡ lấy anh:
“Hay là cậu ngồi nghỉ một lát nhé?” Ông chỉ vào bộ ghế gần đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play