“Trang nhóc, cậu bám dính lấy anh Bá nhà tôi kiểu đó à?” Kể từ lần vô tình buột miệng gọi vậy, Trần Kiến Bân liền thấy cái cách xưng hô "Trang nhóc" này thú vị quá trời, thế là từ đó về sau cứ gọi thế mãi, đỡ phải ngại không biết nên xưng sao cho phải.
Trang Lăng ánh mắt thật sự như dán lên người Thư Bá Hành, không thèm liếc Trần Kiến Bân lấy một cái, thản nhiên đáp: “Là người của tôi mà.”
“……” Trần Kiến Bân chưa từng thấy ai mặt dày mà nói ra lời ấy một cách đầy lý lẽ, mặt không đổi sắc, khiến anh nhất thời cũng hơi chấn động.
Một lúc sau mới thở dài, “Rồi rồi rồi, của cậu hết. Mau lại ăn cơm đi, để nguội là ăn không được đâu.”
Nhưng Trang Lăng chẳng có hứng thú gì với ăn uống, “Anh ấy ngủ lâu như thế rồi, thật sự ổn không?”
“Ổn mà ổn mà, tôi lấy danh dự bác sĩ chuyên môn ra thề, chỉ là mệt quá thôi.” Nhưng trong lòng thì âm thầm rủa thầm: "Mệt mỏi cái nỗi gì, cũng chỉ từ sáng đến giờ chứ mấy!" Thư Bá Hành tối qua gần như thức trắng, với cái thân thể yếu ớt này thì ngủ vậy là chuyện bình thường.
Trang Lăng là kiểu quan tâm thái quá nên hay lo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT