“Còn dám lộn xộn nữa không?”
Trang Lăng ngoan ngoãn đáp: “Không dám nữa. Để tôi gọi Trần Kiến Bân tới. Ủa? Anh ấy đâu rồi?”
“……” Thư Bá Hành cạn lời. Người to thế, đi ngay trước mặt cậu mà cậu cũng không biết? Hắn thấy hơi đau đầu, sao cái người trước mặt này ngày càng mơ màng vậy? Nếu hắn mà không theo sát từng bước, e là bị người ta lừa cho không còn mảnh giáp.
Cho nên, bản thân hắn đành ráng gồng thêm chút nữa. Nếu một ngày nào đó cậu ấy không còn cần hắn nữa… thì, nói sau vậy.
Trang Lăng cuối cùng vẫn đầy nơm nớp nhìn người kia chậm rãi dịch người vào trong chăn. Cậu mấy lần định đưa tay giúp, nhưng mỗi lần đều bị ánh mắt đối phương cản lại.
Cậu đâu biết, suốt mấy năm qua, Thư Bá Hành sống một mình không ai chăm, từ lâu đã thành thạo mấy chuyện như thế này.
Khi Thư Bá Hành nằm hẳn xuống, Trang Lăng kéo chăn đắp lên cho hắn, rồi cũng nằm xuống, nhưng cố tình nằm sát mép giường, tránh xa hắn càng nhiều càng tốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT