Từ ngày Thư Bá Hành về nhà tĩnh dưỡng, mọi chuyện như được khởi động lại theo một cách rất khác. Trước đây, ngoại trừ lần họp báo bên ngoài, vị giám đốc vốn chỉ quen xuất hiện trên màn hình nay lại khiến nhóm quản lý trung cấp của Thư thị phải đến tận biệt thự báo danh hằng ngày, mỗi lần đều mang theo cả xấp tài liệu dày cộp.
Trang Lăng chỉ có thể đứng nhìn họ chào hỏi xong rồi lặng lẽ bước vào phòng Thư Bá Hành, khép cửa lại, không biết bên trong bàn chuyện gì. Không ít lần, Trang Lăng đã suýt không kìm được mà muốn xông vào đuổi hết ra ngoài, nhưng đều bị Trần Kiến Bân – người lặng lẽ đứng bên cạnh – kéo lại:
“Cứ yên tâm đi, tẩu tử... À không, Trang Lăng, anh Bá Hành tự biết mình đang làm gì. Không phải cậu đã định sẵn cho anh ấy mỗi ngày chỉ làm việc một tiếng đồng hồ thôi sao? Cậu thấy ảnh có bao giờ phá vỡ nguyên tắc đó không?”
“Biết thì biết… Nhưng tôi cũng biết rõ, anh ấy là kiểu người ép hiệu quả công việc lên cao nhất có thể để rút ngắn thời gian làm việc. Cậu xem, mới hai mươi phút mà đã có bao nhiêu người ra vào rồi?”
“Tẩu tử, nếu thật sự không yên tâm thì vào xem thử cũng được.” Trần Kiến Bân cuối cùng từ bỏ cách gọi “Trang Lăng” cứng nhắc, quay lại gọi bằng “tẩu tử” một cách thân quen. May mà lúc này đầu óc Trang Lăng đang rối bời, nên cũng không để ý đến cách xưng hô ấy nữa.
“Nhưng… họ đang bàn công chuyện, tôi đứng đó không tiện đâu?” Trang Lăng lo lắng nếu bị thuộc hạ của Thư Bá Hành nhìn thấy sẽ để lại lời ra tiếng vào không hay.
“Có gì đâu mà không tiện? Cậu nghĩ anh Bá Hành để ý mấy chuyện vặt đó sao? Nếu ảnh đã để họ biết cậu đang ở trong biệt thự, thì tức là mọi chuyện đều không có gì cần giấu. Mà nói cho cùng, nếu bọn họ thật sự hay tám chuyện thì cũng chẳng giữ được lâu thế đâu, cậu thấy có đúng không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT