Hắn nghiêng người nằm trên giường, tay trái siết chặt bụng, môi trắng bệch, trán túa mồ hôi lạnh.

Nếu Trang Lăng còn không chịu rời đi, e rằng hắn sẽ mất mặt trước mặt cậu ta mất. Nhưng không hiểu hôm nay Trang Lăng lên cơn điên gì, cứ ngồi lì trong phòng bệnh không chịu đi, còn nói ra mấy lời chẳng ai hiểu nổi, làm dạ dày hắn co thắt từng đợt từng cơn.

Thực ra lúc đầu hắn chỉ bị viêm nhẹ, là do sau này ăn uống thất thường, lại còn thường xuyên uống rượu, nên bệnh mỗi lúc một nặng, thành loét. Vì vậy chỉ cần tâm trạng hơi rối loạn, cơn đau lại kéo tới. Nhất là thứ đau kiểu này—như có thứ gì đó khắc thẳng vào tận xương, tưởng chừng như muốn xé hắn ra làm đôi. Cũng may hắn quen chịu đựng, chứ không thì e đã kêu la ầm ĩ từ lâu.

Bên này, Trang Lăng thấy hắn im lặng mãi, cuối cùng cũng nhận ra có điều bất thường. Hắn ngập ngừng hỏi:

—“Thư Bá Hành! Sao vậy? Lại đau à?”

—“Ra ngoài!”

—“Thư Bá Hành!”

—“Đi đi!”

Trang Lăng mặc kệ ánh mắt sắc như dao của Thư Bá Hành, vẫn cố bước lại gần, ngồi lên mép giường, đưa tay ôm hắn vào lòng, rồi đặt tay lên bụng hắn mà xoa nhẹ. Chỉ là hắn chưa từng làm chuyện này, lực tay cũng chẳng biết nặng nhẹ, thành ra lại làm Thư Bá Hành đau thêm, khiến hắn bật lên một tiếng rên, sắc mặt còn trắng bệch hơn lúc nãy, làm Trang Lăng sợ tới mức không dám nhúc nhích thêm lần nào.

—“Thư… Thư Bá Hành, ngươi ổn không đó?”

Đúng lúc này, Chu Trình bước vào. Vừa thấy cảnh tượng trước mặt liền nổi giận. Hắn nhào tới đẩy Trang Lăng ra, ôm lấy Thư Bá Hành vào lòng. Một tay nhẹ nhàng xoay tròn trên bụng theo chiều kim đồng hồ, một tay rút từ túi áo ra ống tiêm quen thuộc, cắm vào cánh tay hắn.

Chỉ một lúc sau, hơi thở của Thư Bá Hành dần ổn định, thân thể không còn gồng lên nữa, hắn cũng từ từ mở mắt.

—“A Trình…”

Chu Trình nhìn Trang Lăng, giọng lạnh tanh:

—“Trang Lăng, ngươi thấy chưa? Đây là điều ngươi muốn.”

—“Ta…”

—“Trước đây Bá Hành quả thật từng có lỗi với ngươi. Nhưng đó là vì hắn quá yêu ngươi. Giờ hắn đã dùng cả sức khỏe mình để chuộc lại rồi, ngươi còn muốn gì nữa? Tại sao không chịu tha cho hắn?”

—“Đây là chuyện giữa ta với hắn, có liên quan gì đến ngươi?” Trang Lăng vừa thấy Chu Trình, không khỏi nhớ đến câu nói ở lễ tang kiếp trước: “Ta sẽ đau lòng.”

Trang Lăng à, Trang Lăng, đến một người ngoài như hắn còn xót xa cho tất cả những gì Thư Bá Hành đã làm, còn ngươi thì sao? Ngươi và hắn từng gắn bó hơn mười năm, sáng tối có nhau, vậy mà ngươi không nhìn thấy những điều hắn hi sinh vì ngươi à? Ngươi cũng không thấy những đêm hắn ngồi thu lu trên giường, bụng đau đến run rẩy, tay cầm chai thuốc, không thèm nhìn, cứ thế đổ cả vào miệng?

Lúc đó hắn đã khổ sở đến nhường nào, mới phải tự dày vò bản thân để quên đi cơn đau? Sau này, hắn còn vì làm việc quá sức mà suy kiệt, nhiều đêm thức dậy giữa cơn hoảng loạn, không thở nổi.

Nhưng khi đó, ngươi đang ở đâu?

Ngươi chỉ đứng đó lạnh lùng nhìn hắn vật vã, trong lòng còn thấy hả hê. Có một lần, ngươi còn trơ mắt nhìn hắn ngã gục trên giường, bất tỉnh, khóe miệng rỉ máu đỏ thẫm.

Nghĩ đến đây, tim Trang Lăng đau nhói. Nhìn sắc mặt trắng bệch của Thư Bá Hành, hắn có cảm giác như mình lại quay về quá khứ.

—“Bá Hành!”

Hắn định bước tới, nhưng bị Chu Trình chắn lại:

—“Ngươi định làm gì?”

—“Chu Trình, chuyện này không liên quan gì đến ngươi. Bá Hành, mặc kệ ngươi có tin hay không, hôm nay ta đến đây là để xin lỗi thật lòng. Là vì những gì ta đã nói mấy hôm trước, cũng là vì mọi lỗi lầm ta đã gây ra trong quá khứ. Ta biết ngươi chắc chắn sẽ không tha thứ cho ta, thậm chí nghĩ rằng ta lại đang giở chiêu trò gì mới. Nhưng không sao, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ta đều sẽ đến chăm sóc ngươi.”

Nói xong câu ấy, hắn quay lưng bước ra khỏi phòng.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play