Bộ phim mở đầu bằng cảnh đạo diễn Lương Tấn dàn dựng: Trang Lăng quỳ gối dập đầu hướng về phương xa. Máy quay dùng thủ pháp kéo dài, kéo mãi đến khi bóng người chỉ còn lại một chấm nhỏ rồi biến mất.
Tiếp đó, màn hình tràn ngập cát vàng cuồn cuộn, che phủ toàn cảnh, khiến người xem như chính mình đang đứng giữa sa mạc. Cảnh này thực sự khiến khán giả dễ đồng cảm với cái thời đại ấy.
“A Hành, anh thấy đoạn thiết kế này thế nào?”
“Ý cậu là sao?”
“Đương nhiên không phải ý tôi. Tôi nào có bản lĩnh nghĩ ra chứ? Đây là đạo diễn Lương Tấn tự làm đấy. Lúc trước tôi còn thấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng sau từng ấy chuyện, ngẫm lại mới hiểu: đời sống vốn không cần quá cầu kỳ, đôi khi đơn giản mới là đẹp. Giống như khung hình này…”
“Sao hôm nay cậu lắm cảm khái thế? Hay do ngày mai thử vai nên căng thẳng quá?” – Thư Bá Hành nghi ngờ.
“Không đâu, A Hành. Chỉ là khi xem lại mở đầu Thiên Lang, tôi nhớ tâm trạng của mình khi quay đoạn này. Lúc ấy tôi thực sự nghĩ: nếu trời đã định sẽ mang anh đi, thì xin hãy mang tôi đi trước.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT