Đặc biệt là Lâm Hinh – ôi trời, một mặt thì nói phải dứt khoát, rằng như thế là sai trái, là tội lỗi; vậy mà không ngờ từ lúc nào đã có cả một đứa con chung ra đời?
Lúc này đến lượt Trang Lăng lo lắng nhìn Thư Bá Hành, chỉ sợ hắn lại xảy ra chuyện gì. Bởi giờ đây, hắn một chút kích động cũng không chịu nổi nữa. A Hành của hắn, sao mà đáng thương đến vậy? Cha mẹ thì như thế, nếu bây giờ mình lại bỏ rơi hắn, lại hiểu lầm hắn, thì hắn biết sống sao đây?
Trong lòng Trang Lăng lúc này chỉ có một ý: kéo sự chú ý của Thư Bá Hành trở lại với mình. Cậu đưa hai tay ôm lấy mặt hắn, run giọng:
– A Hành! A Hành! Nhìn ta đi… ngoan… không có gì hết! Ta… ta còn ở đây, ngươi vẫn còn có ta!
Nhưng lần này, đến lượt Thư Bá Hành làm ngơ. Dù Trang Lăng cố gắng xoay mặt hắn lại phía mình, Thư Bá Hành vẫn khăng khăng dán mắt vào ô cửa sổ nhỏ kia, như thể tự hành hạ bản thân, không hề lay động.
Trang Lăng sắp khóc đến nơi. Vốn là diễn viên, tuyến lệ cậu quá nhạy, chỉ cần xúc động liền rơi nước mắt. Một giọt lăn xuống rơi trên mu bàn tay Thư Bá Hành. Bàn tay hắn khẽ run, lúc này mới dần tỉnh lại, quay sang nhìn gương mặt đầy nước mắt của Trang Lăng, khẽ thở dài:
– Khóc cái gì vậy?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT