Trang Lăng kéo xuống xem bình luận, đúng như dự đoán, bên dưới bài viết rộ lên một loạt tiếng la hét kinh ngạc:

“Có gì đó kỳ kỳ rồi nha!”

“Tôi cũng thấy vậy +1.”

“Tôi cũng thấy +10086!”

“Trời đất! Tôi đã nghi từ lâu là hai người này có tình ý! Nếu không thì làm gì có chuyện nhân viên tùy tiện lái xe sếp đi bệnh viện? Có phải tài xế đâu!”

“Mọi người nhìn đi, ghế phụ kia là ai vậy? Có phải là ông lớn kia không? Sao vậy rồi? Ngủ à?”

“Ờ ha… Ghế phụ còn có người à… Nhưng mà nhìn không rõ gì hết… Chủ thớt sao không chụp rõ hơn chút?”

“Không rõ thật +1, cầm máy xịn như vậy mà chụp kiểu gì lòe mờ thế?”

“Tôi là người đăng bài đây, lúc đó gấp quá tay run một chút, với lại… người ta đứng ngay dưới cửa sổ xe, mấy người thử chụp xem có rõ nổi không?”

“Cái người ngồi đó nhìn không giống ngủ lắm nha… Chẳng lẽ ngất rồi?”

“Không thể nào! Ông sếp kia bình thường ngầu bá lòi như vậy mà giờ bảo ngất xỉu á? Không tin nổi luôn… Thôi nói chuyện thực tế đi, Z nhà mình sao lại xuất hiện trong xe người ta mới được?”

“Ủa chứ không ai nghi ngờ cái video này là giả hả? Có mấy giây thôi, sau đó mờ tịt, mặt một người rõ mồn một, người còn lại thì mờ căm. Nhìn là biết có chỉnh sửa rồi. Hay là có người cố tình bôi nhọ?”

“Tôi cũng thấy vậy, nếu thật thì sao chỉ quay đúng mấy giây đó? Ít nhất cũng phải có cảnh ông Trang nói chuyện với công an chứ?”

“Tôi là fan Trang nè, nhìn là biết chủ thớt là kẻ chuyên đi bôi xấu rồi, mọi người giải tán đi, đoạn video cỏn con đó chẳng nói lên được gì đâu.”

“Đúng đó! Biết đâu ông lớn bị mệt, rồi Trang đưa đi viện thôi mà?”

“Comment trên chuẩn không cần chỉnh! Trang nhà mình là người có tình có nghĩa mà!”

“Chuẩn +1!”

Trang Lăng đọc đến mấy bình luận sau thì không nhịn được mà bật cười. Fan của hắn vẫn luôn như vậy, bất kể lúc nào cũng chọn tin hắn, cũng sẵn sàng đứng ra bênh vực hắn trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Kiếp trước cũng thế. Khi tin đồn “bị bao nuôi” và “ăn cháo đá bát với người từng giúp đỡ” nổ ra, vẫn còn rất nhiều người chọn ở lại bên hắn, cùng hắn đi tiếp quãng đường đó.

Chỉ tiếc là, cuối cùng chính hắn lại phụ lòng họ.

Trang Lăng tiếp tục kéo xuống đọc vài bình luận nữa, nhưng nội dung lặp đi lặp lại, chẳng có gì mới nên hắn tắt luôn. Ánh mắt lại lướt đến bài viết thứ ba, ba chữ “trèo cao đổi đời” như mũi kim đâm thẳng vào tim hắn.

Chẳng cần bấm vào hắn cũng biết — bản thân lại bị kéo vào vòng xoáy “được bao nuôi”.

Nhưng điều khiến hắn lo không phải là cái này, mà là chuyện hắn đã quyết định nhận quay phim ngắn “Sao trời” cho Thư thị. Đúng lúc này lại rộ lên tin đồn bẩn, nếu không xử lý ổn thỏa, không rửa sạch được tiếng xấu, thì việc hắn đảm nhận vai chính kiêm người phát ngôn sẽ trở nên không thích hợp.

Mà bộ phim ngắn “Sao trời” này chính là bước đệm để kéo gần quan hệ giữa hắn với Thư Bá Hành, Trang Lăng không muốn để vụt mất cơ hội ấy. Huống hồ, dự án này vốn được Thư Bá Hành “đo ni đóng giày” riêng cho hắn, không ai thích hợp đảm nhận vai chính bằng hắn cả.

Nghĩ đến đó, hắn liền gọi lại cho người đại diện, hỏi tình hình hiện tại thế nào.

“Yên tâm đi, bên công ty truyền thông đang xử lý rồi. Trước mắt có hai hướng: Một là tung tin phim mới để dời sự chú ý; hai là xác nhận quan hệ bạn bè giữa cậu với tổng Thư. Cậu thấy sao?”

“Chọn phương án hai đi, trong đầu tôi có ý rồi, lát nữa tôi gửi mail, chị bảo bên đó làm theo nội dung trong đó mà đăng tin.”

“Được.”

“Kỹ tỷ, Thư… Bá Hành có biết chuyện chưa?”

“Ảnh là ông lớn của công ty, làm gì có chuyện không biết. Cậu có muốn…” — Là người đại diện, kỹ tỷ là người duy nhất biết rõ mối quan hệ giữa hai người họ. Cũng hiểu rõ nhiều chuyện nên biết lúc nào nên dừng, chỉ im lặng chờ xem Trang Lăng sẽ chọn như thế nào.

Mấy năm nay hai người họ vừa như đang thi gan, vừa như đang tra khảo nhau, kỹ tỷ nhìn hết cả. Dù không biết vì sao hôm đó Trang Lăng lại xuất hiện trong xe của Thư Bá Hành, nhưng đương sự không nói, thì chị cũng khéo léo mà chọn cách không hỏi.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play