Thật ra lúc được đẩy vào phòng bệnh, Thư Bá Hành đã tỉnh rồi. Chỉ là cả người hắn không còn chút sức lực nào, đến mở mắt cũng khó khăn. Hắn biết có người luôn nắm chặt tay hắn, bên tai thì cứ lải nhải nói thứ gì đó hắn chẳng hiểu nổi.

Nhưng càng không muốn nghe, người kia lại càng nói dai, nói mãi không thôi. Cuối cùng, không chịu nổi nữa, hắn đành dồn chút sức tàn giật nhẹ ngón tay, thế rồi tiếng nói kia mới chịu im lặng.

Chẳng bao lâu sau, lại có một giọng khác đầy kích động vang lên:

“A Hành! Bác sĩ! Bác sĩ, anh ấy tỉnh rồi!”

"A Hành?" Gọi ai thế?

Thư Bá Hành gắng gượng mở mắt, không kịp chớp lấy một cái, bao ký ức trước khi ngất lũ lượt ùa về trong đầu.

“A Hành? A Hành? Anh thấy tôi không? Giờ anh thấy thế nào rồi? Còn đau không? Có khó chịu lắm không?”

“……”

Trang Lăng vừa nắm tay hắn không rời, vừa không ngừng xoa trán hắn.

Thư Bá Hành không được tự nhiên, quay đầu tránh tay cậu ta.

Trang Lăng khựng tay giữa không trung, một lát sau mới lặng lẽ rút về:

“Anh thấy khó chịu sao?”

Khụ khụ… Hắn vừa mới treo tay truyền nước, một tay còn lại lại bị Trang Lăng nắm chặt. Muốn tháo mặt nạ dưỡng khí mà lực bất tòng tâm, hắn đành rút tay mình khỏi tay Trang Lăng.

Trang Lăng nhận ra ý đồ của hắn, càng nắm chặt hơn:

“Anh cần gì? Để tôi giúp.”

“……” Thư Bá Hành cảm thấy bụng càng lúc càng đau, không nhịn được mà nghĩ: Trang Lăng, rốt cuộc cậu muốn làm gì nữa đây?

“Ra ngoài đi!”

“A Hành? Anh nói gì cơ?”

“Đi đi!”

Trang Lăng cố cúi sát lại gần, cuối cùng cũng nghe được âm thanh yếu ớt như muỗi kêu:

“Tôi không đi. Đó không phải lời thật lòng của anh.”

“Ra ngoài!” Thư Bá Hành đột nhiên hét lên, cả người co quắp như con tôm, đến cả mặt nạ dưỡng khí cũng bị hất văng. Những thiết bị bên giường phát ra tiếng kêu chói tai, làm người ta lạnh sống lưng.

Trang Lăng sợ đến tái mặt. Sau một thoáng bàng hoàng, cậu ta vội lao tới đè nhẹ giữ hắn lại, thuận tay đeo lại mặt nạ dưỡng khí.

“A Hành! Thả lỏng đi! Anh như vậy sẽ làm mình bị thương mất! Anh có đau lắm không? Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”

Không rõ lại nói sai câu nào, Thư Bá Hành càng giãy giụa mạnh hơn, đến môi cũng trắng bệch, nhìn mà rợn cả người.

Ngay lúc Trang Lăng hoàn toàn luống cuống tay chân, cửa phòng bật mở, một nhóm bác sĩ và y tá mang theo hộp thuốc lao vào. Họ kéo Trang Lăng ra, lập tức cấp cứu cho Thư Bá Hành.

Cũng may, tuy cơn phát bệnh đến nhanh, nhưng lắng xuống cũng nhanh. Sau khi tiêm thuốc, tình hình cơ bản ổn định trở lại.

“Bác sĩ, anh ấy sao rồi?”

“Viêm dạ dày do thần kinh thì kỵ nhất là bị kích động. Nếu cậu không muốn thấy anh ấy chết sớm, thì đừng dồn ép nữa.” Người trả lời là bác sĩ phó khoa tiêu hóa, trông thì hiền lành nhưng tính nóng có tiếng. Ông ấy vốn đã bực vì chuyện Thư Bá Hành cứ ba ngày lại nằm viện, nên giờ giọng nói mang theo cả giận dỗi.

“Tôi hiểu rồi, bác sĩ.”

Bác sĩ nhìn Trang Lăng ngoan ngoãn như thế thì ngạc nhiên lắm. Trước đây, lần nào cậu ta tới cũng là để cãi nhau với Thư Bá Hành, vào vội vàng rồi đi cũng vội vàng, chẳng bao giờ lo cho người ta. Mà hôm nay… sao giống người khác thế?

Chẳng lẽ mặt trời mọc đằng Tây rồi?

Ông định nói gì nữa, nhưng nghĩ lại thôi, chỉ buông ba chữ “Vậy là tốt” rồi rời khỏi phòng.

Người đi hết rồi, Trang Lăng bước đến mép giường, nhìn Thư Bá Hành đang nhắm mắt — chẳng rõ là ngủ hay chỉ nhắm mắt làm ngơ, nhẹ nhàng nói:

“Tôi biết anh không muốn thấy tôi, tôi đi đây… Anh nhớ nghỉ ngơi cho tốt, đừng dày vò mình nữa. Tôi… tôi sẽ tới thăm mỗi ngày.”

Nói rồi, cậu ta quay người bỏ chạy như bị ma đuổi. Cậu cần thời gian để sắp xếp lại mọi suy nghĩ, để hiểu rõ bản thân thực sự đang muốn gì.

Cũng là để tránh khiến Thư Bá Hành bị tổn thương thêm lần nữa.

Chỉ là, cậu không biết, sau khi cậu đi rồi, Thư Bá Hành trên giường chậm rãi mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm hướng về phía cánh cửa đã khép lại.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play