Đầu hạ se lạnh, đại môn Phật đường khẽ mở, gió nhẹ len vào mang theo hơi ẩm.
Cố Oanh Oanh đang quỳ sát bên bàn thờ Phật, một tay giữ trang giấy, tay kia cầm bút, ánh mắt rơi xuống mặt đất. Dưới bàn thờ, khăn trải bàn lay động dữ dội, bóng tối in thành một mảng đen.
“Viết gì vậy?” Khâm Dung đặt hộp đồ ăn lên bàn, cúi người tới gần nàng. Một sợi tóc đen rủ xuống, khẽ chạm lên mu bàn tay nàng.
Oanh Oanh hốt hoảng, cố trấn tĩnh ngẩng đầu, miễn cưỡng nở nụ cười: “Tam ca ca.”
“Ừm, lần này cuối cùng cũng không gọi sai.” Khâm Dung bật cười, chẳng những không đứng thẳng mà còn cúi sát hơn. Hắn đưa tay vén tóc mái nàng lên, thấy vết đỏ trên trán đã tan biến mới đứng dậy.
Thân thể Oanh Oanh căng cứng, lưng tựa sát bàn, không dám nhúc nhích.
Khâm Dung được Hoàng hậu nhờ đến thăm nàng. Vì thân phận bất tiện, Hoàng hậu không thể tới, đành gửi gắm cho hắn.
“Những thứ này đều là cô mẫu ngươi làm.” Hắn mở hộp, bên trong là vài đĩa điểm tâm. Từ tầng dưới lấy ra một chiếc bát sứ nhỏ, vừa nhấc nắp, hương thơm tỏa ra — là canh hoa quế hạt bạch quả.
Ngực đã nặng nề, nay lại nhìn thấy bát canh, Oanh Oanh càng thêm khó chịu.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT