Nếu không tận mắt nhìn thấy, Cừu Úc thật sự không tin Oanh Oanh có thể an tĩnh quỳ trước Phật, lại còn một lần quỳ trọn một canh giờ.
Đợi ngoài điện một lúc, Cừu Úc thấy Oanh Oanh vẫn không đứng dậy, không khỏi nghi ngờ: trước mắt này cô nương thật là Cố Oanh Oanh sao? Khi hắn còn đang suy nghĩ, người khác đã đi tới đứng trước mặt Oanh Oanh.
Oanh Oanh không hay biết, phải đến khi nước mắt làm đau đôi mắt, nàng mới bất đắc dĩ mở to mắt. Nước mắt theo gương mặt chảy xuống, nàng thành kính khom đầu trước hoành tam thế Phật, đến khi đứng dậy mới chú ý tới người đứng bên cạnh.
Ám tím mị văn vạt áo, Oanh Oanh ngước mắt, chỉ nhìn thấy một khuôn mặt bạch thanh, tuấn tú, hơi trầm xuống nhìn nàng.
Cừu Úc?!
Oanh Oanh hơi đau đầu. Đi bộ lên núi rồi quỳ lâu ở đây, nàng vốn thể lực không tốt. Thấy thần sắc Cừu Úc không được tốt, nàng lau nước mắt, bất đắc dĩ chào hỏi: “Hảo xảo.”
Nàng không sợ làm trò người khác mặt khóc, vì thế không giữ ý. Lau khô nước mắt, nàng nhìn thẳng vào mắt Cừu Úc, thở dài giải thích: “Nếu ta nói ta đến chùa Thanh Quang tiểu trụ không phải vì dây dưa ngươi, ngươi tin hay không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT