Bà lão ngồi đó, hậm hực nhìn bọn họ.
“Đừng lấy bộ dạng ăn vạ trước mạt thế mà làm ầm ĩ.” Tạ Ngưng lạnh nhạt, “Hiện tại đã sắp hai năm mạt thế rồi.”
“Quy tắc thế nào, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, đừng có lại dùng mấy chiêu một khóc hai nháo ba thắt cổ kia, không có tác dụng đâu.”
“Cô.” Bà lão tức tới đau đầu, nói cũng không nói nên lời, chỉ trừng to mắt.
Tống Khả Hân không phục mà trừng ngược trở lại, nhịn không được giải thích hai câu, “Đồ không phải của chúng tôi! Chúng tôi không có quyền làm chủ phân chia lớn như vậy! Còn phải nộp lên!”
“Các người có khó khăn gì, cứ xin với quản lý là được.”
“Phun, nói thì dễ nghe. Xin, xin thì có thể xin được sao?” Mười người trong phòng khách đều lộ ra vẻ phẫn nộ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT