“Phun.” Một bà lão nhảy dựng lên nhổ nước miếng, “Nói thật dễ nghe, còn giao cho kho hàng căn cứ, đến lúc đó còn không phải đều rơi vào tay đám có quyền có thể các người sao??”
“Dân thường chúng tôi đúng là số khổ mà! Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, sắp tới mùa hè rồi, trên người chúng tôi đều là đồ mùa đông, ngay cả mọt bộ quần áo đơn giản để tắm rửa cũng không có.”
Bà lão vừa gào, mười mấy người trong phòng khách đều khóc sướt mướt lên.
Tạ Ngưng vô cảm liếc bọn họ một cái, “Em nói nhiều lời như vậy với bọn họ làm gì? Dọn xong thì đi thôi.”
Nói đạo lý với người không nói lý làm gì, này không phải là tự mình chịu tội sao? Thu dọn thứ gì, mọi người tự hiểu.
Vương Tông Hiên đi tới dùng một chân đá vào trên người tên mập đang đổ đầy mồ hôi kia, kéo vào phòng.
“Các người làm gì? Chú họ của tôi là nhà họ Trương của kinh đô và vùng lân cận, bộ trưởng Trương, đã nghe nói qua chưa? Các người muốn làm gì?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play