Trần Bắc học lớp 6 và hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ thi cuối kỳ. Vì làng Bình Bá không có trường tiểu học nên trẻ em trong làng đều phải đến một làng khác để học, nơi đó cách làng Bình Bá khá xa, đi bộ mất hơn một giờ.

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc cũng là lúc tốt nghiệp. Nhiều bạn nhỏ sau khi tốt nghiệp sẽ không học tiếp, vì vậy ngày thi cuối cùng mọi người rủ nhau chơi đùa. Do đó khi trở về làng thì trời cũng đã muộn.

Trần Bắc không muốn người nhà lo lắng nên cùng hai bạn trong làng chạy nhanh về một đoạn đường.

Lúc này là giờ cơm chiều, khói bếp trong làng bay nghi ngút, trong không khí thoang thoảng mùi thơm.

"Có nhà đang hầm gà!" Trần Trúc hít một hơi rồi kêu lên.

"Thật là mùi thịt!" Dương Thiết nuốt nước miếng.

Trần Bắc cũng ngửi thấy mùi gà thơm nức mũi, bụng cậu nhóc réo lên nhưng cậu tự chủ: "Thơm thì thơm nhưng có phải nhà mình đâu, thèm cũng không ăn được."

Trần Trúc và Dương Thiết thì ỉu xìu, liên tục nuốt nước miếng lòng đầy ước ao: "Không biết nhà ai đang ăn thịt nhỉ..."

Trần Bắc nghĩ bụng, làm sao cậu biết được.

Mùi thịt cám dỗ khiến cậu nhóc không chịu nổi, cậu vội vàng chạy nhanh: "Mình về đây, hai cậu ở lại mà ngửi."

"Sao cậu chạy nhanh vậy, không ăn được thịt thì ở lại ngửi cho đã thèm..."

Trần Bắc không muốn tự hành hạ mình, cậu nhóc vác cặp sách chạy nhanh về nhà.

Hai ngày nay ba và anh trai cậu có vẻ không hòa thuận, anh trai cậu thường xuyên lên huyện có khi tối mịt mới về, còn cơm thì ba nấu hoặc cậu nấu.

Khói bếp nhà bác cả và bác hai bay lên, nhà cậu nhóc cũng có khói Trần Bắc đoán chắc ba đã về sớm và đang nấu cơm chiều.

Trần Bắc đẩy cửa vào bước sân thì mùi ớt cay nồng xộc vào mũi khiến Trần Bắc ngạc nhiên, ba cậu nhóc nấu cơm không hề có mùi thơm như vậy.

Trần Bắc vội vàng chạy vào bếp thì thấy anh trai đang bận rộn bên bếp.

"Anh?" Hôm nay anh trai cậu nhóc nấu cơm hả?

Trần Thần vừa rưới dầu lên ớt bột và tỏi giã, nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu lên thấy cậu em trai gầy gò, trán lấm tấm mồ hôi: "Đi rửa mặt đi, đợi ba về là ăn cơm được rồi."

Trần Bắc muốn hỏi sao hôm nay anh về sớm vậy, nhưng rồi lại thôi cậu nhóc im lặng đi rửa mặt.

Nhà bọn họ tuy nghèo nhưng rau củ mùa hè thì không thiếu, chỉ thiếu dầu, muối, tương, giấm đường, gạo trắng cũng không có nhiều, chủ yếu là lương thực thô.

Vì vậy Trần Thần nhìn những thứ có sẵn trong bếp, quyết định nấu cơm khoai tây.

Do bếp chỉ có một cái nhưng nấu cơm đã chiếm mất chỗ, Trần Thần hái mấy quả dưa leo to, đập dập gần đầy một cái chậu, để có thêm nước luộc, cậu giã thêm ít ớt khô và tỏi, đun nóng dầu ăn làm sa tế rồi trộn sa tế với muối, nước tương và giấm vào dưa leo, vậy là xong món nộm dưa leo đơn giản.

Trong nồi còn sót lại chút dầu cải, cậu cho khoai tây thái miếng vào xào chung, sau đó đổ nước cơm nửa sống nửa chín vào, thêm chút nước đậy nắp gỗ lại đun nhỏ lửa.

Trần Thần nhóm lửa bếp rồi đứng dậy ra ngoài hóng gió.

Cả sân ngập tràn mùi khoai tây đang nấu.

Rửa mặt xong Trần Bắc đặt cặp sách xuống rồi bước vào bếp "Anh, sao hôm nay anh nấu cơm khoai tây thơm thế?"

Trần Thần thản nhiên đáp: "Tại tay nghề anh tốt."

Trần Bắc nghẹn họng, trong lòng thầm nghĩ anh trai mình từ bao giờ lại tự tin như vậy?

"Anh cho dầu vào à?"

"Ừ, cho chút dầu ăn."

Trần Bắc chép miệng: "Cho dầu vào thì đương nhiên là thơm rồi."

Trần Thần không nói gì.

Nhà nghèo nên dầu ăn cũng quý như thịt, bụng dạ mấy ngày liền không thấy chút đồ mặn nào. Dù có cho dầu vào, cũng chẳng dám cho nhiều chỉ tráng qua loa cái nồi thôi.

Bữa cơm tối nay của Trần Thần tuy đã tiết kiệm hơn nhiều so với khi cậu còn ở Nông Gia Nhạc, nhưng với người nhà họ Trần thì đó là một bữa ăn thịnh soạn, đến bản thân Trần Thần còn thấy thơm.

Mùi thơm từ bếp bay ra không ngừng làm cho người đang đói càng thêm cồn cào. Thế là Trần Bắc bắt đầu đánh trống lảng "Anh..."

Trần Thần nhìn hoàng hôn còn sót lại trên bầu trời, mở miệng đáp "Sao?"

Trần Bắc ngập ngừng.

Trần Thần nghiêng đầu "Có gì muốn nói thì cứ nói."

"Em..." Trần Bắc ấp úng, thấy anh trai mình có vẻ khác trước, cái sự khác biệt ấy khó mà diễn tả được, hình như là... ừm, điềm tĩnh hơn thì phải khiến cậu nhóc cũng khó dám mở miệng.

"Em chỉ muốn nói về chuyện ba tái hôn..."

Trần Thần đã sớm nghĩ kỹ nên làm thế nào nhưng lúc này muốn nghe xem ý kiến của Trần Bắc "Em nói đi."

"Từ khi mẹ đi, ba đã sống một mình nhiều năm rồi. Em nghe nhiều người nói ba không nên thủ tiết như vậy, không đáng..." Mở thì đầu khó khăn nhưng sau đó thì dễ dàng hơn nhiều "Trước đây em không hiểu, bây giờ ngẫm lại cũng vẫn thấy khó hiểu nhưng em cảm thấy mọi người nói có lý. Trong làng chẳng ai như ba cả, chúng ta thì đi học, anh thì lâu lâu mới về nhà một lần, từ khi chia nhà xong, nhà mình cơ bản chỉ có một mình ba, em thấy nên có người bầu bạn với ba."

Cậu nhóc trước mặt mới mười hai tuổi, đang là tuổi học sinh tiểu học mà lại có thể nói ra một tràng đạo lý, chưa kể nghe còn rất chu đáo.

Đây chẳng lẽ là con nhà nghèo sớm biết lo?

Anh trai như nguyên chủ còn chẳng có giác ngộ bằng đứa em nhỏ này.

Trần Bắc tiếp tục nói "Hơn nữa em lén đi xem mấy lần, người phụ nữ kia khá tốt."

Trần Thần nhướn mày "Em xem mấy lần là biết người ta tốt hả?"

"Không chỉ xem mấy lần." Trần Bắc vội vàng nói "Dương Thiết và Trần Trúc nghe nói em sắp có mẹ kế, liền đòi đi dạy cho người ta một bài học để sau này em không bị bắt nạt. Em không ngăn được họ, họ liền đi quấy rối lúc người ta đang giặt quần áo. Dì ấy không mắng chửi, cũng không nói với người lớn, chỉ giảng giải cho Dương Thiết, Trần Trúc một trận rồi cuối cùng còn cho mỗi đứa một quả dâu tây dại."

Trần Thần tặc lưỡi: "Bọn em cũng giỏi thật đấy."

Trần Bắc rụt cổ lại, cảm thấy lời này của anh trai mình nghe thật đáng sợ.

Nhưng nhớ đến bầu không khí ngột ngạt trong nhà mấy hôm nay, Trần Bắc vẫn nói tiếp "Cho nên anh à, em thấy dì ấy cũng không tệ lắm. Với lại chúng ta lớn thế này rồi, nếu dì ấy dám không cho chúng ta ăn cơm, dám đánh chúng ta, thì chúng ta sẽ phản kháng lại đi mách ông bà và bác cả bác hai, họ chắc chắn sẽ không để chúng ta bị bắt nạt."

Trần Thần thật sự phải nhìn cậu em này bằng con mắt khác. Thằng bé này thông minh thật đấy, đầu óc linh hoạt hơn nguyên chủ nhiều.

Trần Thần nói: "Em nói cũng có lý."

Trần Bắc lập tức hỏi: "Vậy anh đồng ý cho ba tái hôn à?"

Trần Thần giọng điệu bình thường "Em đã nghĩ hết đường lui rồi, vậy anh cũng chẳng có lý do gì để phản đối."

Trần Bắc thúc giục "Vậy anh nói với ba sớm đi, hai người đừng cãi nhau nữa."

Trần Thần nói: "Không có cãi."

"Rồi, không cãi." Trần Bắc lẩm bẩm "Chỉ là không hợp nhau thôi." Còn chẳng thèm về nhà mỗi ngày.

Trần Thần liếc nhìn em trai "Tối nay ăn cơm thì nói."


 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play