Trần Thần dừng chân trước sân nhà, đợi một lúc mới bước vào. Hai anh em trong nhà đang nói chuyện ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn.
Trần Kiến Nghiệp, một người đàn ông nông thôn với khuôn mặt sạm nắng gió có chút bối rối: "Tiểu Thần, con về rồi à?"
Từ khi biết Trần Kiến Nghiệp muốn tái hôn, mối quan hệ giữa hai ba con trở nên gượng gạo. Trần Kiến Nghiệp vốn ít nói, không biết phải giải thích thế nào nên trong lòng luôn lo lắng. Còn nguyên chủ thì không chịu nghe giải thích, cũng không tin người phụ nữ sắp trở thành mẹ kế là người tốt. Nói cho cùng thì mọi chuyện giống như nguyên chủ đang cố tình gây sự. Do đó Trần Kiến Nghiệp không biết phải đối mặt với Trần Thần thế nào.
"Ba, con về rồi." Trần Thần nhanh chóng thích nghi, mỉm cười chào hỏi: "Bác hai, bác cũng ở đây hả?"
Trần Kiến Nghiệp vui mừng nói một câu khô khốc: "Về là tốt rồi."
Trần Thần không nói nhiều, quay sang trò chuyện với Trần Kiến Quân: "Bác hai, hôm nay bác không ra đồng ạ?"
"Có ra chứ, nghỉ tay một chút thôi." Trần Kiến Quân cười đáp.
Trần Thần gật đầu: "Vậy bác cứ nói chuyện đi, cháu đi rửa mặt cái, hôm nay nóng quá."
Trên xe buýt vừa ngột ngạt, vừa nóng vừa hôi, lại thêm cái nắng gay gắt làm cho Trần Thần mồ hôi nhễ nhại, không rửa mặt thì không chịu nổi.
Nhà không có phòng tắm riêng, càng không có máy nước nóng. Trần Thần bưng cái chậu lớn, múc hai chậu nước vào phòng trong, lục tìm quần áo trong tủ rồi dùng khăn lau người.
Khăn lạnh chạm vào da người mát hẳn ra.
Lau khô người rồi thay bộ quần áo đã sờn vai, Trần Thần mang nước bẩn ra tưới rau sau vườn, treo khăn lên rồi bước vào nhà. Trần Kiến Quân đã về, chỉ còn Trần Kiến Nghiệp đang vác cuốc ra cửa.
Trần Thần nhíu mày: "Ba, trời đang nắng, ba chờ chiều hãy ra đồng."
Trần Kiến Nghiệp đáp: "Không sao, ba quen rồi."
Nhìn bóng lưng ông khuất sau cánh cổng, lòng Trần Thần có chút phức tạp.
Nhà họ Trần thật sự nghèo, đến nông cụ cũng không có nhiều. Gian bếp nhỏ xíu chỉ có một cái bếp lò, nồi niêu xoong chảo cũng rất ít. Hai gian nhà thì Trần Kiến Nghiệp ở một gian, gian còn lại là của hai anh em Trần Thần và Trần Bắc.
Trong phòng có một chiếc giường cũ kỹ không có màn.
Thêm một chiếc tủ quần áo do người trong làng tự đóng, tủ không lớn, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, phần lớn đều đã vá, mấy bộ lành lặn thì để dành mặc khi vào thành phố hoặc những dịp lễ lớn. Trần Thần có hai bộ quần áo còn nguyên, đều là quần áo mặc đi học do Trần Kiến Nghiệp ăn mặc tiết mua cho, sợ con trai lớn rồi mà vẫn mặc quần áo vá thì bị bạn bè chê cười.
Quần áo của hai anh em được xếp riêng, một ngăn trên, một ngăn dưới. Hai ngăn kéo dưới cùng đựng vài thứ đồ lặt vặt.
Ngăn nhỏ bên cạnh đựng vài quyển sách, đều là sách giáo khoa, toàn bộ là sách do trường phát chưa vứt đi. Sách ngoại khóa không có, chủ yếu là vì nhà nghèo nên không có tiền mua.
Một chiếc tủ kiêm luôn giá sách và tủ quần áo.
Bên cạnh cửa sổ kê một chiếc bàn học, trên bàn đặt một chiếc lọ tráng men đã sứt mẻ nhiều chỗ, nhìn là biết dùng lâu năm, phía dưới có hai chiếc ghế gỗ, hai anh em thường ngồi đây làm bài tập.
Ngoài ra trong phòng không có gì khác nữa.
Phòng khách là một gian nhỏ cạnh bếp, thường dùng làm chỗ ăn cơm. Một chiếc bàn vuông, bốn chiếc ghế dài, là cả một bộ.
Trước và sau vườn đều trồng rau theo mùa, có cà tím, cà chua, dưa leo, ớt, đậu que, khổ qua, cải xanh, hành lá, mướp hương, hẹ, rau thơm...
Vì vườn rộng, hạt giống đều là nhà tự để nên trồng đủ thứ. Mùa này rau đang phát triển nhanh nên ăn không hết.
Như dưa leo, một cây ra rất nhiều quả, hai ba ngày là lớn, không hái kịp sẽ bị già.
Trần Thần hái một quả dưa leo rửa sạch rồi cắn một miếng, thật ngọt lịm. Ăn xong quả dưa leo to, chiếc bụng đói mới đỡ cồn cào.
Cậu ngồi xổm xuống xem mấy cây ớt trong vườn, là loại ớt Tứ Xuyên thường trồng trong làng, có quả còn xanh, có quả đã đỏ trĩu cành. Cậu đỡ lấy gốc cây, ý niệm vừa động thì nước từ đầu ngón tay nhỏ giọt xuống đất.
Nhìn cảnh tượng quen thuộc, Trần Thần thở phào nhẹ nhõm.
Bàn tay vàng này vốn đã có từ trước, vì đọc nhiều tiểu thuyết nên cậu đặt tên là "Linh tuyền". Linh tuyền này không giống trong tiểu thuyết, mỗi ngày chỉ có 1 lít, dùng hết là hết nhưng có thể tích lũy, ví dụ hôm nay không dùng thì để dành cho hôm sau. Tóm lại là nó sẽ tự động tích trữ.
Tác dụng của linh tuyền là giúp cây cối sinh trưởng, ví dụ tưới cho rau quả thì sẽ giúp chúng ngon hơn và kéo dài thời gian bảo quản.
Nghĩa là sao?
Hạt giống được tưới linh tuyền năm nay, sau khi thu hoạch để lại làm giống cho năm sau, ít nhiều cũng sẽ có ảnh hưởng. Tất nhiên ảnh hưởng không lớn, cần phải kiên trì lâu dài.
Đây cũng là lý do vì sao sau khi tốt nghiệp, cậu chọn mở một khu du lịch nhà vườn. Rau quả được tưới linh tuyền có hương vị khác biệt, không thể diễn tả được nhưng ăn rất ngon. Nhờ vậy khu du lịch của cậu rất đông khách, nhưng cậu không có tham vọng lớn, mỗi ngày chỉ tiếp đón một lượng khách vừa phải.
Bây giờ bàn tay vàng này cũng theo cậu đến đây, sau này có thể cải thiện cuộc sống rồi.
Dù sao thì hiện tại nhà cậu cũng quá nghèo.
Trần Thần nhổ hết cỏ dại trong vườn rồi đi múc nước, pha loãng một ít linh tuyền tưới cho rau ở cả hai vườn.
Mấy cây hẹ bị nắng héo rũ, sau khi được tưới nước lập tức tươi xanh trở lại.
Sau khi chăm sóc vườn xong, Trần Thần ra xem chuồng gà. Trong chuồng có ba con gà, một gà trống và hai gà mái đều là được chia khi gia đình tách ra. Nếu may mắn mỗi ngày có thể nhặt được hai quả trứng gà.
Gà nhà cậu được nuôi nhốt, không thả rông vì Trần Kiến Nghiệp phải ra đồng mỗi ngày, còn Trần Thần và Trần Bắc phải đi học, nếu không có người trông, rau trong vườn sẽ bị gà mổ.
Lúc này máng ăn đã hết, gà đói kêu ầm ĩ. Vừa thấy Trần Thần đứng trước chuồng, chúng liền ùa tới mong được cho ăn.
Trần Thần lấy một ít thức ăn cho gà từ cái bình vỡ trên nóc chuồng, thấy chúng ăn ngon lành mới vào nhà.
Vừa nghỉ ngơi Trần Thần vừa suy nghĩ về con đường tương lai của mình.
Thế giới trong cuốn truyện này có bối cảnh giống với lịch sử hiện thực, chỉ là được hư cấu ở một mức độ nhất định. Theo diễn biến câu chuyện, trong hai ba mươi năm tới khắp nơi đều có cơ hội kiếm tiền, chỉ cần biết nắm bắt.
Nếu muốn kiếm nhiều tiền thì phải rời khỏi nông thôn lên thành phố. Bất động sản, thời trang, điện gia dụng, thậm chí là đầu tư, lĩnh vực nào cũng có thể kiếm được bộn tiền. Mà trước tiên là phải có vốn.
Tiếp theo là kỳ thi đại học. Sinh viên thời đại này là "cục vàng", chỉ cần đỗ đại học là được phân công việc làm, một công việc đáng mơ ước. Nhưng điều kiện tiên quyết là... phải học giỏi.
Dù sao thì kỳ thi đại học thời này khó hơn nhiều so với đời sau, tỷ lệ chọi cực kỳ thấp.
Thành tích của nguyên chủ không tốt, mà bản thân cậu cũng không khá hơn. Hồi trước cậu thi đại học, đỗ vào một trường trung bình đã phải cố gắng hết sức.
Chưa kể bát sắt cũng không thật sự là bát sắt.
Không phải có rất nhiều doanh nghiệp nhà nước bị làn sóng cải cách làm cho phá sản sao?
Làn sóng sa thải không phải là chuyện đùa.
Chưa kể thì bàn tay vàng của cậu lại liên quan đến thực vật, thúc đẩy sự sinh trưởng của chúng ....vậy nên
Có lẽ cậu nên bám rễ ở nông thôn.
Vấn đề là làm thế nào để kiếm tiền từ đây?