Nỗi sợ hãi bị phóng đại quá nhiều lần ngược lại dần trở nên tê liệt. Phương Trầm luôn cúi đầu, cổ mỏi nhừ, mà người đối diện chỉ lặng lẽ không một tiếng động nhìn cậu.
Phương Trầm không biết lấy đâu ra dũng khí, sau khi giằng co mười mấy phút, mở miệng hỏi ra câu hỏi đầu tiên: "Tại sao lại đi theo tôi..." Cậu vẫn đang run rẩy. Nhưng ai ngồi đối diện một người đã thối rữa mà không sợ đến mức nói không ra lời chứ.
Trong hành lang vang lên tiếng kêu chói tai của phụ nữ và tiếng hét kinh hoàng của đàn ông, khác với âm thanh trước đó, có thể nghe rõ ràng là tiếng người kêu.
Bỗng, Phương Trầm quay đầu nhìn về phía cánh cửa đóng chặt, giây tiếp theo cậu vẫn không thể hiện bất cứ cử chỉ gì, nhưng ngay sau đó cậu lại xông tới. Đến cả chính bản thân cậu cũng không biết tại sao mình lại chạy nữa. Và thậm chí cậu còn không nghĩ tới cậu có thể chạy ra ngoài hay không. Vào khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, không khí mát lạnh trong hành lang khiến da đầu cậu tê dại.
Tầng ba sáng đèn màu vàng cam, đầu óc của Phương Trầm lại trống rỗng, cậu bước xuống cầu thang, dừng lại ở chỗ ngã rẽ.
Vương Huệ Văn mặc áo hai dây và quần lót, ngồi bệt trước cửa, còn Trương Thụy đang dùng chổi trong tay, ra sức đè thứ không rõ đang nằm sấp trên mặt đất. Thứ kia cố gắng đứng dậy, nhưng vì sàn nhà trơn trượt nên mấy lần đều ngã xuống.
Cảnh tượng vừa khôi hài lại vừa quỷ dị.
Phương Trầm không dám quay đầu lại, cũng không có dũng khí đi xuống.
Thứ nằm trên mặt đất kia cậu đã từng gặp... đã từng gặp trước cửa nhà mình.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play