Do lo ngại Nhiếp Thời ở mọi phương diện đều rất đáng ngờ, Phương Trầm cũng không dám ngủ.
Cứ thế hai người trừng mắt nhìn nhau, tiếng chó mèo kêu cũng dần dần nhỏ xuống. Bấy giờ Phương Trầm dựa vào ghế sofa, đầu cứ gật gù, ngay khi cậu sắp ngủ thiếp đi thì tiếng mèo kêu thảm thiết lại bắt đầu. Nhưng lần này khác với trước đó, tiếng mèo kêu liên tục không ngừng, tiếng sau cao hơn tiếng trước.
Trong tiếng kêu kia, Phương Trầm cảm nhận được một tia tuyệt vọng. Cậu đột nhiên đứng ngồi không yên, trong đầu lại hiện lên hình ảnh mình hồi nhỏ và con mèo con đã chết được cậu ôm trong tay.
"Phương Trầm?" Nhiếp Thời thăm dò gọi cậu.
Phương Trầm đột ngột hoàn hồn, trong mắt lại ngập nước mắt, chớp mắt một cái liền rơi xuống.
Rốt cuộc cậu đã quên mất điều gì…
Tay Nhiếp Thời đã đưa ra giữa không trung lại đột nhiên dừng lại, hạ tay xuống hỏi: "Cậu không sao chứ?"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play