Vậy mà cậu lại ngủ lâu đến thế. Phương Trầm cảm thấy đầu óc choáng váng, một cảm giác không chân thực lặng lẽ nảy sinh. Thật ra từ một ngày trước, cảm giác này đã đặc biệt mãnh liệt, cậu không biết sự không hòa hợp này đến từ đâu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ… những điều này không phải là thật.

Cậu quay người trở về phòng, không cởi quần áo mà nằm vật luôn xuống giường.

Tiếng gõ cửa vẫn không ngừng vang lên, và cảm giác đói bụng bủa vây lấy cậu. Cậu cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng nề, từ từ chìm xuống, rơi vào một cái hố đen. Điều này ngược lại mang đến cho cậu cảm giác an toàn, khiến cậu không còn tâm trí nghĩ xem thứ bên ngoài cánh cửa rốt cuộc là gì, ý thức dần dần trở nên mơ hồ, sau đó thì không còn nhớ gì nữa…

Lần nữa tỉnh lại là sáng sớm ngày hôm sau. Khi ấy rèm cửa hé mở một nửa, Phương Trầm ngồi dậy phát hiện trên người mình có đắp một chiếc chăn, điều hòa trong phòng khách vẫn đang bật.

Lại là một giấc mơ. Cậu nghĩ, xỏ dép lê vào đi tới nhà vệ sinh rửa mặt, quầng thâm dưới mắt của thanh niên trong gương càng đậm hơn. Nước từ trên má chảy xuống, Phương Trầm nhìn mình trong gương, lau mắt rồi tiếp tục rửa.

Tìm thấy điều khiển điều hòa trên bàn trà, cậu mím môi, mặt không biểu cảm tắt điều hòa, sau đó đi vào bếp nấu cơm. Phương Trầm rất đói, cả một đêm không ăn gì, nhưng lại chỉ nấu một gói mì ăn liền. Hơi nóng bốc lên nghi ngút từ trong bát, cậu gắp hai đũa mì cho vào miệng, nhai nuốt rồi uống nước.

Trong giấc mơ, cậu đã tắt điều hòa và đặt điều khiển lên bàn trà.

Phương Trầm nhìn về phía huyền quan, tấm gương dài phản chiếu một nửa tủ giày, đồng hồ treo tường vẫn đang tích tắc chạy.

Nếu đó không phải là mơ…

Những điều đó đều không phải là mơ. Tối qua có người gõ cửa, rất mạnh và vang. Mà cậu trở về phòng ngủ nằm vật luôn xuống giường, có người nhân lúc cậu ngủ say đã đắp chăn cho cậu, còn bật điều hòa lên.

Phương Trầm nổi cả da gà, dạ dày co thắt nhưng lại không ăn nổi. Nếu tất cả những gì xảy ra tối qua là thật, vậy thì ngày hôm trước thì sao?

Máu chảy lênh láng trên sàn, và người nằm trên sàn kia. Trước đây Phương Trầm không chắc người đó đã chết hay chưa, nhưng bây giờ nghĩ lại mới nhận ra. Bụng bị móc rỗng, nội tạng cũng bị một người khác cho vào miệng. Như vậy làm sao có thể sống nổi cơ chứ?

Mùi vị béo ngậy của mì ăn liền lan tỏa trong khoang miệng, nó khiến cậu muốn nôn nhưng lại cố gắng nhịn. Vẫn phải lấp đầy bụng, cậu cầm đũa lên lại nhanh chóng ăn thêm vài miếng…

Sau khi ra khỏi nhà, Phương Trầm vẫn chọn đi cầu thang bộ. Khi đi vào hành lang, cậu cố ý nhìn lên trên, ngày hôm qua cậu đã nhìn thấy Tạ Dĩnh và một người đàn ông nói chuyện ở đó. Hôm nay cầu thang trống không, bức tường trắng, gạch men trắng, lan can sắt màu xám chì.

Buổi sáng quá yên tĩnh, ánh nắng chiếu vào thậm chí còn có chút chói mắt nữa. Phương Trầm bước ra một bước, trong hành lang cũng vang lên những tiếng "lạch cạch". Thang máy đang đi lên, cậu đi đến tầng ba thì thấy nó lên đến tầng bảy... Tầng bảy là ai ở nhỉ? Phương Trầm khựng lại một thoáng.

Đi đến chỗ rẽ ở tầng hai, cậu nghe thấy tiếng mở cửa và tiếng mèo kêu. Mà tiếng mèo kêu kéo dài có chút run rẩy. Cậu tiếp tục đi, nhìn thấy người đàn ông sống ở tầng hai giơ chân lên, đuổi thứ gì đó vào trong cửa.

Phương Trầm nhớ anh ta họ Hứa: "Anh Hứa."

Trên hành lang trống trải, người đàn ông giật mình, quay người nhìn thấy Phương Trầm, đôi mắt sau cặp kính hơi nheo lại: "Chào cậu."

Phương Trầm lại nghe thấy một tiếng mèo kêu khe khẽ, anh Hứa thu chân lại đóng cửa, cũng đi vào cầu thang: "Con mèo nhà tôi quấn người."

"Nó tên gì thế?" Phương Trầm đi xuống.

Anh Hứa nhất thời không phản ứng kịp: "Gì cơ?"

Phương Trầm chớp mắt: "Con mèo anh nuôi ấy, nó có tên không?"

Anh Hứa khựng lại: "… Tiểu Miêu."

"Ồ." Phương Trầm gật đầu: "Rất đáng yêu." Trong lòng cậu đang nặng trĩu vài chuyện, có chút không tập trung.

Buổi sáng này có chút yên tĩnh quá mức, không thấy bà Ngô ở dưới lầu tán gẫu với mọi người, đám người thường xuyên nói chuyện với bà ta cũng không thấy một ai.

Phương Trầm gặp Phạm Oánh Oánh ở cổng khu chung cư, cô gái nhìn thấy Phương Trầm, mắt sáng lên, hiếm khi chủ động chào hỏi: "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Phương Trầm đáp lại rồi định đi ra ngoài.

"Ơ." Phạm Oánh Oánh đột nhiên gọi cậu lại: "Dì... Dì Ngô hôm nay không có ở đây."

"Ừm, đúng vậy." Phương Trầm chờ câu nói tiếp theo của cô.

"Nghe nói... con gái dì ấy chết rồi." Phạm Oánh Oánh cắn môi: "Tự sát trong căn hộ thuê."

____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____

"...A." Phương Trầm không biết nên đáp lại thế nào. Đây là chuyện riêng của nhà người ta, mình nói gì cũng không thích hợp.

Phạm Oánh Oánh cũng nhận ra mình nói sai, vội vàng chữa lại: "Anh đi làm à? Vậy anh đi nhanh đi..." Cô nói, trong giọng nói mang theo một sự không nỡ kỳ lạ.

Tối đến, Phương Trầm lại gặp bà Ngô, mà bà ta vẫn như trước đây, ngồi trên ghế đẩu tán gẫu với một đám người. Sự yêu thích của bà ta đối với Phương Trầm ập đến một cách kỳ lạ, nhìn thấy cậu còn tranh thủ vẫy tay chào hỏi.

Mà Phương Trầm nghĩ đến lời Phạm Oánh Oánh nói buổi sáng, không khỏi dừng lại. Bà Ngô đang nói đến đoạn cao trào cũng không chú ý đến cậu: "Tôi đòi chủ nhà trọ bồi thường, nhà đó còn không chịu. Không phải người ta chết ở chỗ các người à? Tiền cũng không muốn trả hả?"

Thế là Phương Trầm không bước nổi nữa. Cậu nhớ đến những gì Phạm Oánh Oánh nói buổi sáng, con gái bà Ngô tự sát trong nhà trọ, có chút khó tin.

Thế mà những người xung quanh đều gật đầu đồng tình với bà Ngô, không một ai đưa ra ý kiến phản đối.

Điều này rất kỳ lạ, quá kỳ lạ.

Trời lại âm u, cậu còn nghe thấy có người hỏi đến ông Ngô, giọng bà Ngô trở nên gay gắt: "Lại đi đánh bạc rồi! Nhà của con trai mình còn chưa đâu vào đâu, ngày nào cũng đem tiền ném vào túi người khác!" ( app truyện TᎽT )

Sắp mưa rồi. Phương Trầm bỗng dưng cảm thấy khó thở, cuối cùng cũng cất bước đi vào hành lang.

Do dự hai giây giữa việc đi thang máy và đi cầu thang, Phương Trầm ấn nút thang máy.

"Anh về rồi à?"

Hơi lạnh dần thấm vào sau gáy, Phương Trầm quay đầu nhìn thấy Phạm Oánh Oánh đang đứng trước cửa nhà mình. Cô vẫn mặc váy mỏng màu trắng, trang điểm mắt và tô son. Có thể thấy cô trang điểm rất tỉ mỉ, có chút ngượng ngùng lại hơi chủ động.

"...Chào cô." Cửa thang máy đã mở, Phạm Oánh Oánh cứ nhìn Phương Trầm như vậy. Cậu tưởng cô còn có chuyện muốn nói: "Cô chuẩn bị ra ngoài à?"

Nhưng Phạm Oánh Oánh không trả lời.

Thực hiện: Clitus x T Y T

Thấy thang máy sắp đóng, Phương Trầm đành phải nói thêm một câu: "Nếu ra ngoài thì nhớ mang ô nhé, hình như sắp mưa rồi."

Rồi cửa đóng lại giữa hai người. Lúc đó cô gái mới cong khóe miệng cười, nói với cánh cửa đã đóng một tiếng "vâng."

Quả nhiên, một lúc sau trời đổ mưa, hạt mưa lộp bộp rơi trên cửa sổ. Thế là Phương Trầm mở cửa sổ, mặc cho gió thổi hạt mưa bay vào, có hạt còn dính trên mặt, trên tóc cậu.

Cậu bật tất cả đèn trong nhà lên. Cơ mà đèn phòng khách tối hơn các phòng khác, cậu không quen với ánh sáng u ám này, nghĩ ngày mai sẽ thay bóng đèn. Rồi cậu ngồi xuống ghế sofa ăn bánh quy, vụn bánh rơi trên chân, tiếng "răng rắc" vang lên khi nhai. Trong thời gian ngắn này cậu không muốn nấu bất cứ thứ gì, đã mua rất nhiều bánh mì và đồ ăn vặt ở siêu thị.

Đêm tĩnh lặng, quá tĩnh lặng. Điều này khiến cậu có hơi nghi ngờ, trước đây mỗi tối đều như vậy sao? Tòa nhà đối diện chỉ có vài ngọn đèn sáng, mà khi Phương Trầm vừa nhìn qua thì chúng phụt tắt, cùng với đèn trong nhà cậu.

Mất điện rồi.

Đột nhiên, có ai đó đang đi lại trong hành lang, tiếng bước chân rất nặng. Tức thì Phương Trầm nín thở, cửa lại bị gõ.

Cốc cốc, cốc cốc.

"Phương Trầm? Có nhà không?"

Hoá ra là Cao Thành sống ở tầng ba.

Phương Trầm nín thở, sau đó thả lỏng, hít một hơi thật sâu, đi đến huyền quan. Cậu vẫn rất cẩn thận hỏi: "Có, có chuyện gì không?"

"Không phải mất điện sao. Nhà tôi không có nến, muốn hỏi xem nhà cậu có không?"

Rồi Phương Trầm vặn tay nắm cửa, bên ngoài cửa là một người đàn ông thấp béo.

Cao Thành có khuôn mặt trắng, dáng vẻ thật thà, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi. Anh ta cười híp mắt nhìn cậu: "Có nến không?"

"Ừm..." Phương Trầm gật đầu, trong ấn tượng thì nhà cậu có nến. Nhưng cậu nghĩ kỹ lại thì không nhớ cụ thể ở đâu: "Anh đợi chút, tôi tìm đã."

"Được rồi, không vội." Cao Thành dựa vào khung cửa: "Phí quản lý nộp không ít, kết quả hễ mưa to là mất điện, tôi phục cái tòa nhà nát này rồi."

Phương Trầm vừa gật đầu vừa mở ngăn kéo, liên tiếp xem hai cái đều không có.

"Có không? Không có thì thôi vậy."

"Chắc là có." Phương Trầm ngẩng đầu lên, có chút mờ mịt: "Tôi nhớ là có..." Chỉ là không biết cậu để ở đâu.

"Vậy cậu tìm thêm đi?"

Phương Trầm tiếp tục tìm kiếm. Đột nhiên, Cao Thành lại nói: "Hai vợ chồng sống đối diện nhà tôi cậu biết chứ?"

"Hả?" Phương Trầm nghĩ đến cặp tình nhân ở tầng dưới ngày nào cũng mặn nồng: "Biết."

"Vừa rồi tôi đi gõ cửa mà không thấy trả lời." Cao Thành bĩu môi: "Cậu xem nếu không có nến thì nói một tiếng là được, đằng này đến một tiếng động cũng không có."

"Có lẽ không có nhà." Phương Trầm tìm thấy nến trong ngăn kéo cuối cùng. Trước đây cậu có để nến ở đây không? Chẳng có chút ấn tượng nào.

Cao Thành không trả lời mà "hừ" một tiếng, nhận lấy nến, cười nói: "Cảm ơn nhé."

"Không có gì."

Bên ngoài vẫn đang mưa, trên không trung lóe chớp, lộp bộp, ầm ầm.

Nay không còn yên tĩnh nữa, khiến người ta an tâm hơn hẳn.

Tác giả có lời muốn nói: Thật ra công đã xuất hiện từ rất sớm òi (:з)∠)

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play