Phương Trầm không dám quay đầu lại, tay khẽ run rẩy, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, đến cả hơi thở cũng lạnh buốt.
Mà ánh mắt kia như có thực thể. Chúng men theo sống lưng cậu từ từ bò lên, khiến cho nửa người cậu tê dại, gần như khuỵu xuống đất. Cậu vừa cảm thấy nóng lại vừa thấy ớn lạnh, hai loại nhiệt độ thay phiên nhau, khiến đầu cậu đau nhức.
Đôi mắt kia nhìn cậu, dần di chuyển, theo cơn gió mà mơn trớn gò má. Chúng làm Phương Trầm nảy sinh ảo giác, chỉ cần cậu quay đầu lại là có thể nhìn thấy khuôn mặt của người đó vậy. Có thể thấy giờ đây hắn đang dán sát vào cậu.
"Phương Trầm?"
Âm thanh ấy vang lên sau lưng.
Người đó không ghé sát vào tai cậu mà ở ngay phía sau cậu, thậm chí chỉ còn cách một khoảng.
Điều này không khiến Phương Trầm an tâm mà trái lại càng thêm run rẩy hơn. Cậu quá quen thuộc với giọng nói này rồi. Ở trong giấc mơ, nó đã gọi cậu hết lần này đến lần khác, dẫn cậu đến đường cùng. Nhưng cậu vẫn quay đầu lại, dưới ánh trăng mờ ảo, nhìn rõ diện mạo của người phía sau.
Con người không thể nào có bộ dạng như thế này.
Vì kẻ đó đang thối rữa. Phương Trầm nhìn thấy những cơ bắp trên mặt hắn đang vặn vẹo một cách quái dị, tay áo sơ mi bị xắn lên, cổ tay xanh tím lốm đốm những mảng đỏ. Đỏ tươi, như thể sẽ rỉ máu bất cứ lúc nào.
Những cục máu đỏ kia như được phóng đại vô số lần, hoá thành ảnh ngược xâm chiếm đáy mắt Phương Trầm, sau đó cậu lại nghe thấy…
"Phương Trầm."
Có người đang gọi cậu.
Cậu tỉnh lại.
Rèm cửa màu vàng nhạt lọt vào một chút ánh sáng, cửa phòng ngủ đang mở toang. Phương Trầm nằm cuộn tròn trên giường một lát, giờ đây giấc mơ đã trở nên mơ hồ, có một số chi tiết không còn nhớ rõ nữa. Cậu nhắm mắt lại rồi lật chăn.
Lại gặp ác mộng.
Gần đây cậu thường mơ thấy những thứ kỳ quái. Ở trong mơ kinh hãi tột cùng, nhưng khi cậu tỉnh dậy cũng chỉ là tim đập nhanh một trận, rất nhanh đã bình tĩnh lại. Rồi cậu lại cảm thấy những thứ trong mơ không có gì to tát, thậm chí một lát sau đã quên mất nội dung của nó.
Cửa sổ phòng khách đang đóng, Phương Trầm mở cửa ra, gió ào ào thổi vào, xua đi cái nóng bức trong lòng. Cậu đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cầm bàn chải đánh răng lên thì khựng lại. Cậu không nhớ tối qua mình đã đóng cửa sổ. Phương Trầm ngậm bàn chải đánh răng, nhìn về phía phòng khách, có lẽ là sợ bị lạnh nên đã đóng lại chăng.
Thu dọn xong mọi thứ chuẩn bị ra khỏi nhà, Phương Trầm nắm lấy tay nắm cửa thì dừng lại, giấc mơ đêm qua khiến cậu có chút không thoải mái. Mặc dù cậu mơ hồ không rõ, nhưng vẫn... Cậu quay đầu nhìn tấm gương dài ở huyền quan, trong gương là một thanh niên có đôi mắt đen láy sáng ngời, dưới mắt có chút quầng thâm nhàn nhạt, đường nét khuôn mặt dịu dàng, khi mắt cong lên sẽ có bọng mắt, trông rất có sức sống.
Phương Trầm dùng ngón tay chạm vào gương một chút, sau đó quay đầu vặn tay nắm cửa. Bên ngoài không có gì cả, gạch men trắng sạch sẽ, thang máy vận hành bình thường.
Cậu bước ra một bước, nghe thấy tiếng nói chuyện trong hành lang.
"Làm sao tôi biết được?" Là giọng nữ.
Phương Trầm đóng cửa lại, do dự một chút nhưng vẫn không đi thang máy. Cậu bước lên cầu thang, ngẩng đầu nhìn thấy một đôi nam nữ đang đứng ở chỗ rẽ cầu thang.
Phương Trầm nhận ra cô gái kia, tên là Tạ Dĩnh, sống ở tầng trên cậu, rất xinh đẹp, tóc uốn nhuộm xõa dài trên vai, mí mắt và móng tay lúc nào cũng có màu sắc. Cô khoanh tay, Phương Trầm nhìn thấy màu đỏ trên móng tay cô, đỏ tươi, dường như đã gặp ở đâu đó nhưng lại không nhớ ra.
Người đàn ông đứng đối diện cô gái rất lạ mặt, Phương Trầm không nhìn thấy toàn bộ khuôn mặt anh ta, chỉ có một bên mặt. Nhưng nhiêu đó đã có thể thấy được đây là một người đàn ông rất anh tuấn, sống mũi cao thẳng, có điều vẻ mặt lại lạnh lùng.
Hai người nhận ra có người đi ra, dừng lại nhìn cậu.
"Đi nhé?" Tạ Dĩnh cười hỏi. Cô ấy quả thực rất xinh đẹp, dù trang điểm đậm đến đâu vẫn có thể thấy được vẻ đẹp vốn có.
Người đàn ông không nói gì, lặng lẽ nhìn Phương Trầm đang ở dưới cầu thang. Điều này lại khiến Phương Trầm nhìn rõ khuôn mặt anh ta, cảm thấy hai người này rất xứng đôi, trai tài gái sắc, tám phần là đôi tình nhân đang cãi nhau.
Cậu và người đàn ông nhìn nhau, một cảm giác quái dị khó tả từ từ dâng lên, Phương Trầm cảm thấy không thoải mái, vội vàng gật đầu chào hỏi rồi đi xuống lầu.
Ở tầng một lại gặp Phạm Oánh Oánh, lần này cậu đi rất nhanh, chào hỏi có chút qua loa, cô gái bị bỏ lại phía sau, nhìn cậu từ xa.
Thực hiện: Clitus x T Y T
Dưới lầu đã tụ tập một đám các ông các bà, phe phẩy quạt, nói chuyện phiếm. Nhìn thấy Phương Trầm, bà Ngô lại cất cao giọng: "Thấy dì mà không chào một tiếng à?"
Phương Trầm cảm thấy môi khô khốc, liếm môi, nở một nụ cười gượng gạo, mặc dù cậu cũng không biết mình đang sợ cái gì: "Chào dì Ngô ạ."
Lúc này bà Ngô mới hài lòng, giống như đã nhắm trúng Phương Trầm, bà lại nói: "Cháu xem cháu hấp tấp quá, tối về không vội thì xuống dưới lầu nói chuyện với bọn ta."
"Vâng ạ."
Phương Trầm chỉ tùy tiện đáp lại, ai ngờ tối về lại bị bà Ngô bắt lại thật. Một đám người vây quanh ngồi xuống, cậu không thoát ra được, lần này ông Ngô cũng có mặt.
Nơi đông người thì không thể tránh khỏi chuyện buôn dưa lê. Mà người có tuổi lại càng thích than thở chuyện đời vô thường, chủ đề cứ vòng vo mãi. Đột nhiên, bà Ngô ra vẻ thần bí rồi hạ giọng: "Con người ấy à, có lúc thật là xấu xa không thể tả nổi."
Mọi người hùa theo hỏi: "Sao lại nói vậy?"
"Mấy hôm trước, chẳng phải tôi với ông nhà đi chợ bán rau sao?" Bà Ngô đang nói thì đột nhiên bị ông Ngô huých một cái: "Ơ, ông làm cái gì thế?"
____ Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại T Y T____
Bà ta lườm ông Ngô một cái, quay đầu lại tiếp tục hào hứng nói: "Đi đường tắt qua đường núi, các người đoán xem thấy gì nào?"
"Thấy gì?"
"Tai nạn xe!"
Có người nói: "Chuyện này có gì lạ đâu?"
"Không, không, lúc đó còn sớm, đường đó không có ai đi, chỉ có hai chiếc xe đó. Tôi thấy có một chiếc chắc là lái xe say rượu, lái xe loạng choạng, nhìn mà thấy sợ. Đâm thẳng vào chiếc xe kia rơi xuống vực!"
"Rơi xuống vực? Rồi sao nữa?"
"Chiếc xe gây tai nạn không sao cả, quay đầu xe bỏ chạy luôn! Các người nói xem, có độc ác không?" Bà Ngô trợn to mắt, vẻ mặt không thể chấp nhận được, ông chồng ngồi ngay bên cạnh, nghe bà ta nói thì lắc đầu thở dài. ( truyện trên app t.y.t )
"Sau đó thì sao? Cứ thế bỏ chạy à?"
Bà Ngô vỗ đùi một cái: "Đúng thế! Tôi thấy người bị đâm rõ ràng vẫn còn cứu được..."
"Thế có báo cảnh sát không ạ?" Phương Trầm đột nhiên chen vào một câu.
"...Cái này dì không biết." Bà Ngô có lẽ không ngờ Phương Trầm sẽ lên tiếng, mắt đảo quanh suy nghĩ một chút rồi bổ sung: "Chắc chắn là có người báo cảnh sát rồi, hình như dì thấy có người gọi điện thoại."
Có người lại hỏi: "Thế người đó có cứu được không, kẻ gây tai nạn có bị bắt không?"
Bà Ngô không trả lời được: "Cái này tôi làm sao biết được..."
"Thôi! Nói chuyện khác đi." Ông Ngô cuối cùng không nhịn được nữa: "Suốt ngày nói mấy chuyện vô ích này."
Bà Ngô đấm ông ta một cái: "Không muốn nghe thì về đi, suốt ngày chỉ biết đánh bài. Ông tưởng nhà mình mở sòng bạc à? Xem con gái tháng này gửi về được bao nhiêu tiền!"
Những người xung quanh vẫn đang thảo luận, nhưng không còn hỏi kết quả của người bị đâm nữa, mà chủ yếu nói về việc kẻ gây tai nạn bỏ trốn quá đáng trách. Thỉnh thoảng, bà Ngô đồng tình một hai câu, sau đó họ lại thảo luận về những sự kiện tương tự.
Trong khi đó, Phương Trầm ngồi không yên, mà bà Ngô cũng nhận ra cậu không muốn ở lại đây, vẫy tay nói: "Thôi được rồi, cháu cũng về ăn cơm đi. Biết là bọn trẻ các cháu không thích ở cùng với đám người già chúng ta mà."
Rồi Phương Trầm đi thang máy về nhà, mà cặp tình nhân ở tầng dưới lại bắt đầu chuyện kia. Dường như họ không phân biệt ngày lẫn đêm, lúc nào cũng có thể làm một lần. Cô gái thở dốc rên rỉ, da đầu Phương Trầm cũng dần tê dại, cuối cùng cậu đóng sầm cửa sổ lại, bật điều hòa lên. Cậu không thích bật điều hòa. Bởi hơi lạnh nhân tạo như muốn thấm vào xương cốt, là một cái lạnh thấu từ trong ra ngoài.
Nằm trên ghế sofa xem điện thoại một lúc, Phương Trầm lại mơ màng ngủ thiếp đi, nửa tỉnh nửa mê nghe thấy có người gọi mình. Lần này cậu cảm nhận rõ ràng đây là một giấc mơ, trong mơ có người nắm lấy tay cậu, bàn tay rộng lớn ấm áp, xua tan vô số lạnh lẽo, cậu còn nghe thấy mình nói chuyện.
"... Không sao đâu, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi."
Cậu đang nói chuyện với ai? Chuyện gì sẽ tốt đẹp?
"Vậy thì ở bên nhau đi, tạm bợ sống qua ngày."
Cậu nhìn thấy mình trẻ hơn bây giờ một chút, bên cạnh có một cốc kem, mái tóc mềm mại được một đôi tay vuốt ve, trong mắt ánh lên ý cười, dường như rất vui vẻ: "Em không chê anh đâu. Thật đấy, thật đấy, thật đấy!"
Nhưng Phương Trầm không nhớ mình đã từng cười như vậy, càng không nhìn thấy mình đang nói chuyện với ai, tất cả đều là hư ảo.
Giống như bị nhốt trong một cái lồng trong suốt, xung quanh là hoa bách hợp trắng muốt, chi chít rủ xuống, có bông rơi trên vai Phương Trầm nhanh chóng héo tàn, có bông rơi xuống đất trải thành một con đường màu trắng. Cậu nhìn thấy sự vật qua khe hở của những cánh hoa, vỡ vụn không hoàn chỉnh, chỉ là những hình ảnh thoáng qua. Cậu không thể truyền đạt cảm xúc của mình, cũng không thể nhìn thấy nhiều hơn.
Giấc mơ này vừa ấm áp lại vừa kỳ quái.
Phương Trầm tỉnh lại vì khí lạnh quá đỗi. Ngay khi mở mắt ra, điều đầu tiên cậu nhìn thấy là bầu trời bên ngoài mờ tối. Thế rồi cậu ngồi dậy, chân tay đương lạnh cóng, đến cả cổ cũng đau nhức. Cậu mò thấy điều khiển trên ghế sofa, tắt điều hòa đi, nhìn xuống đất mà ngẩn người một lúc. Mãi đến khi bụng kêu ùng ục, cậu mới nhớ ra mình chưa ăn tối.
Đứng trong phòng khách, cậu nghe thấy một tiếng động nhỏ. Ban đầu cậu tưởng là ảo giác, cho đến khi đi đến gần cửa ra vào, tiếng động đấy mới càng rõ ràng hơn. Đó là tiếng gõ cửa rất khẽ, rất nhẹ, giống như có người đang dùng móng tay gõ gõ.
Cậu chưa kịp nhận ra đấy là gì, chân đã tiến lên một bước. Đột nhiên tiếng gõ cửa trở nên lớn hơn như mất kiên nhẫn, vừa mạnh vừa nặng, rầm rầm đập vào cánh cửa. Phương Trầm sợ hãi lùi lại một bước, nghĩ đến giấc mơ hôm qua, lưng toát mồ hôi lạnh.
Bây giờ là mấy giờ rồi?
Trong đầu đột nhiên nảy ra một câu hỏi, cậu cứng cổ quay đầu nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách.
2:00!
Tác giả có lời muốn nói: Phải nói một điều… Tôi siêu thích công!