Xung quanh là ánh đèn sáng trưng, mà ánh đèn của mỗi tầng đều chói mắt như nhau. Phương Trầm không biết mình bị dẫn chạy đến tầng thứ mấy, chỉ cảm giác rằng thảm đỏ dưới chân hai người càng giẫm càng thấy trống rỗng, như thể sắp lún xuống, rơi xuống tận cùng.
Cậu đột nhiên hoàn hồn, ngừng bước chân. Mà Phạm Oánh Oánh cũng quay đầu lại, trong mắt ánh lên vẻ hoảng loạn: "Sao thế?"
"Đi đâu?" Phương Trầm một tay vịn vào tường, muốn rút cánh tay về nhưng lại bị Phạm Oánh Oánh giữ chặt lấy.
Cô gái nhìn cậu lắc đầu, đuôi tóc đuôi ngựa lỏng lẻo lay động, giơ thẻ phòng trong tay lên: "Chúng ta lên tầng mười bốn đi. Tôi có thẻ phòng ở đó, tôi không muốn ở cùng với thứ đó nữa... Đợi trời sáng chúng ta sẽ cùng nhau chạy trốn!"
Trước đó Trương Thụy lấy ba thẻ phòng, sau khi vào phòng ở tầng sáu liền ném hai thẻ còn lại lên tủ đầu giường. Lúc đó Phạm Oánh Oánh nói muốn tắm, nhưng mục đích thật sự chính là nhân lúc không ai chú ý lấy thẻ phòng. Cô đã lên kế hoạch từ sớm.
"Vậy những người khác thì sao?" Phương Trầm hỏi, ánh mắt đảo quanh tầng này.
Thế rồi Phạm Oánh Oánh dùng sức kéo cậu, liều mạng lắc đầu: "Tôi không muốn quay về! Tôi không muốn quay về! Phương Trầm, cầu xin anh..." Cô khóc như mưa, hai mắt đều khóc tới nỗi sưng lên.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play