Chưa đợi Phương Trầm lên tiếng, cánh cửa đó đã mở ra rồi.
Mà người có phản ứng lớn nhất là Trương Thụy. Anh ta vừa nghe thấy âm thanh lạ liền kêu oái một tiếng, trốn ra phía sau, Cao Thành cũng giật mình. Riêng Phương Trầm vẫn chỉ đứng đó, nhất thời quên mất cả động tác, lòng hiếu kỳ thôi thúc cậu nhìn vào trong.
Trong phòng không bật đèn, ánh đèn hành lang chiếu vào khiến căn phòng chìm trong dáng vẻ nửa sáng nửa tối. Mà trước cửa có một người đang quỳ sấp, chỉ lộ ra một cái đầu với mái tóc ngắn màu đen, mặt vùi vào trong tay phát ra tiếng nức nở, trán thỉnh thoảng lại đập xuống sàn nhà.
"Bắn đi, bắn đi! Còn chờ gì nữa?" Trương Thụy trốn ở phía sau chỉ nhìn thấy đại khái.
"Hình như là một người." Cao Thành do dự nói, thò cổ ra rồi lại rụt lại: "Là người đúng không?"
"Cứu tôi, cứu mạng..." Người kia nói nhỏ, dường như đã chịu đả kích rất lớn. Cậu ta từ từ ngẩng đầu lên, ngay lúc đó ngoại trừ Nhiếp Thời thì ba người khác đều lùi về phía sau, thậm chí Phương Trầm còn nhắm mắt lại, sợ nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ.
Người kia lộ ra một khuôn mặt rất trẻ, có lẽ cậu ta chưa đến hai mươi: "... Tôi không muốn chết."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT