Meo meo meo, cái gì mà không bao lâu nữa nhà bọn họ sẽ rời khỏi thủ đô thành phố? Sao con bé vẫn chưa nghe người nhà nói qua?
Câu này của cậu ta, không phải là đang muốn chuyển cha của con bé ra khỏi thủ đô thành phố đấy chứ?
Vì để được chuyển đến sống ở thủ đô thành phố, mà nhà của con bé đã phải tốn biết bao nhiêu tiền suốt mấy năm nay, mặt dày đi năn nỉ bao nhiêu người, cuối cùng vì không còn cách nào khác, nên họ mới cõng ông nội bị liệt đến thủ đô thành phố, rồi nhờ ông ấy đi tới nhà họ Ôn để xin ông nội của Ôn Phi Bạch, nhờ vậy mà bây giờ cha của con bé mới được chuyển đến sống ở thủ đô thành phố.
Nhưng nếu như Ôn Phi Bạch mở miệng yêu cầu người nhà chuyển cha của con bé ra khỏi thành phố, thì cũng chẳng phải là việc khó khăn gì!
Mặt của nữ chuyển trường lập tức trở nên trắng bệch, giống như máy ở trên mặt đã bị rút ra hết vậy.
Không biết qua bao lâu, Kiều Đông Uyển mới nới lỏng sức ở tay, mặc cho cậu ta lấy con dao đi, sau đó cô bé nhìn cậu ta rồi nói: “Nhớ lời anh nói đấy!”
Ôn Phi Bạch định gật đầu nói được, thì cô bé đã đi ngang qua cậu ta rồi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT