Hướng Hàn đoán không sai, Chu Việt Trạch ngày hôm sau đã trở lại, vẫn là bị ba hắn đích thân đưa đến.
Hướng Hàn lúc đó vừa mới dậy, đang ngáp ngắn ngáp dài đi xuống cầu thang, thấy có người ở phòng khách, lập tức ngậm miệng lại, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng.
Thấy anh xuất hiện, Chu Trình Hi vội vàng đứng dậy, nhanh chóng bước tới, chìa tay phải ra, thân thể hơi nghiêng về phía trước, trên mặt nở nụ cười lịch sự: “Ngũ gia…”
Hướng Hàn trực tiếp tránh né ông ta, cau mày gọi: “Bác Trương?”
Nụ cười trên mặt Chu Trình Hi lập tức cứng đờ, nhưng rất nhanh lại thu tay về một cách tự nhiên, giọng nói mang vẻ áy náy: “Ngũ gia, lần này thật sự là có lỗi, thằng nhóc nhà tôi có phần ngang ngược, hôm qua vô tình đắc tội ngài, là tôi làm ba không dạy dỗ con cái cho tốt. Vậy nên, sáng nay tôi liền dẫn nó đến tạ lỗi với ngài. Trẻ con không hiểu chuyện, ngài nhất định đừng so đo với nó.”
Chu Việt Trạch mặt đầy vết thương, tay bị trói đằng sau lưng, lúc này đang nhìn họ với vẻ mặt lãnh đạm, trong mắt là một mảng chết lặng.
Hướng Hàn không để ý, đợi quản gia đến rồi trực tiếp chất vấn: “Ai cho phép bác tùy tiện để người vào?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT