Nghe lời quản gia, Hướng Hàn thực ra thở phào nhẹ nhõm. Lại nghe nói Lộc tiên sinh đến, càng giống như chờ được vị cứu tinh.
Lộc tiên sinh là bạn trai hiện tại… à, một trong số đó, khụ, xem như được yêu chiều hơn cả. Vì cậu ấy có khuôn mặt trẻ con, làn da trắng nõn, trông mềm mại ngoan ngoãn. Dù đã hơn hai mươi tuổi, nhưng trông vẫn như mười bảy, mười tám tuổi vậy. Giống như những bạn trai nhỏ khác, cậu ấy và nguyên chủ chỉ có giao dịch tiền bạc, không nói đến tình cảm.
Chỉ cần nói đến tiền là được, Hướng Hàn nắm cằm Chu Việt Trạch, ép hắn mở miệng ra, rồi tùy tiện ấn hắn trở lại giường, đứng dậy có phần lúng túng.
Cảm nhận được “gối ôm” thoải mái mát lạnh trong lòng sắp chạy mất, Chu Việt Trạch có chút không vui, cánh tay vung vẩy trong không trung, túm lấy vạt áo Hướng Hàn, rồi nhanh chóng kéo lại.
Toàn thân Hướng Hàn nổi hết cả da gà, như có vô số con côn trùng đang bò lúc nhúc vậy, rất muốn đi tắm ngay lập tức. May mắn là đối phương không còn sức lực, dễ dàng bị anh kéo ra. Để tránh bị kéo lại, lần này Hướng Hàn dùng chăn quấn hắn lại, rồi mới loạng choạng chạy ra mở cửa, cũng quên luôn dùng khăn giấy bọc lấy tay nắm cửa…
Quản gia thấy anh ra ngoài, lập tức thu tay đang gõ cửa lại, vẻ mặt cung kính, giọng điệu tự nhiên: “Tiên sinh, cơm trưa dọn lên trước được không ạ?”
“Chờ đã.” Hướng Hàn nhẫn nhịn sự khó chịu, nhìn người đang đứng bên cạnh mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play