Trời đã khuya, đoàn người của Dung Tiện sau hai ngày chạy đường dài ít nhiều cũng thấm mệt.
A Thiện ngủ say không tỉnh, Dung Tiện nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, sau đó dặn dò Diệu Linh – người hầu trong vườn Thanh Ba: “Trông chừng nàng cẩn thận, tạm thời đừng để nàng chạy lung tung.”
Ra khỏi Thanh Ba viên, Dung lão quản gia và Tu Bạch vẫn đi theo bên cạnh. Mấy lần lão quản gia định mở miệng nhưng lại thôi. Mãi đến khi thấy Dung Tiện im lặng đi về phía sau núi, ông mới vội vàng nói: “Vương gia mấy ngày nay tâm tình rất tệ.”
Ngay đêm hôm đó, khi Dung Tiện tới trấn Tương Khẩu, Nam An Vương đã từ sau núi trở về. Nếu không có chuyện hệ trọng, hắn rất hiếm khi rời khỏi nơi đó. Vậy mà lần này vừa xuất hiện, hắn đã xử trí mấy tên ám vệ từng theo dõi thế tử, khiến cả vương phủ im phăng phắc suốt mấy ngày.
“Ta biết rồi.” Dung Tiện sắc mặt nhàn nhạt, một mình đi vào cấm địa phía sau vương phủ.
Nơi này là cấm địa – trừ Dung Tiện và Nam Cung Phục, bất kỳ ai chưa được triệu kiến mà tự tiện xông vào đều bị xử tử tại chỗ. Lão quản gia và Tu Bạch vì lo lắng cho chủ tử nên không dám rời đi, đứng chờ ở lối vào sau núi. May mà chưa tới nửa canh giờ, họ đã thấy Dung Tiện từ trong núi bước ra.
“Gia.” Dung lão quản gia thở phào nhẹ nhõm, giơ cao chiếc đèn lồng trong tay soi vào con đường núi rậm rạp phía trước, muốn giúp hắn rọi sáng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play