Khi còn ở Phật Kỳ Sơn, do dùng tuyết cơ cao trong thời gian dài, làn da của A Thiện trở nên trắng hơn hẳn so với người bình thường, trắng đến mức mỏng manh như lớp sương mờ trên cánh hoa. Nhưng cũng chính vì quá mức tinh tế mà làn da ấy trở nên cực kỳ nhạy cảm, chỉ một kích thích nhỏ cũng có thể gây phản ứng.
A Thiện không tìm được gương, nên không biết khuôn mặt mình đã trở nên thế nào. Khi nhận ra biểu cảm Dung Tiện có chút thay đổi, nàng theo phản xạ muốn đưa tay lên sờ thử, nhưng lại bị hắn ngăn lại.
“Đừng chạm vào.”
Dung Tiện khàn giọng nói, trong âm thanh lộ rõ sự lo lắng, lúc này hắn cũng chẳng để tâm đến chuyện nàng có trách giận mình hay không.
Khi kéo nàng lại gần, hắn hơi giơ tay lên như muốn chạm vào mặt nàng, nhưng rồi lại không dám. Dung Tiện – lần đầu tiên trong đời rơi vào trạng thái luống cuống, bất lực. Cuối cùng, hắn chỉ đặt tay lên cổ nàng, nơi chưa bị dị ứng, giọng trầm thấp hỏi:
“Vừa rồi ngươi đã đi đâu?”
Lúc này hắn vẫn chưa rõ, rốt cuộc A Thiện bị dị ứng hay trúng độc gì đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play