Sau khi xử lý xong con rắn khổng lồ xong, Bối Bắc nhanh tay chặt nó thành từng khúc. Thịt rắn được chất đống trên mỏm đá gần chỗ Lâm Bạch, còn bộ da thì được trải ra phơi nắng. Những chỗ bị thương trên da đã được loại bỏ.
Lâm Bạch vẫn luôn dõi theo Bối Bắc, nhìn anh thuần thục dùng con dao nhỏ màu trắng để xử lý thịt rắn. Cậu thầm nghĩ, tại sao anh không dùng yêu lực nhỉ? Chẳng lẽ loài báo đen thích tự tay làm mọi việc? Cũng phải, mỗi người một tính cách, huống chi là yêu. Tính cách của yêu chắc cũng tùy hứng lắm. Không ngờ một thanh niên sống yên ổn ở thời bình như mình lại bất ngờ xuyên đến thế giới này. Chuyện này có ý nghĩa gì đây? Hay là giống như mấy bộ tiểu thuyết trên mạng, do từ trường không gian vũ trụ hỗn loạn nên tạo ra khe hở, và mình chính là kẻ may mắn trúng thưởng?
Khung cảnh trước mắt quả thực rất đẹp, nhưng cũng khiến người ta kinh hồn bạt vía. Dù sao thì mình cũng đã đến đây rồi, phải cố gắng sống sót thôi. Sống theo ý mình, sống thật với bản thân, không cần che giấu hay trốn tránh, dũng cảm đối mặt với mọi thứ.
Bối Bắc vừa sắp xếp thịt rắn vừa nhìn Lâm Bạch. Cậu ấy cứ ngẩn người ra, không biết đang nghĩ gì. Có phải là đang nhớ nhà không? Không biết cậu ấy thuộc bộ lạc nào nhỉ? Nếu cậu ấy muốn về nhà thì sao? À, không sao, nếu muốn về thì mình sẽ đưa cậu ấy về, rồi mình sẽ đến cầu hôn. Mình ưu tú như vậy, chắc chắn cậu ấy sẽ đồng ý gả cho mình thôi. Đúng rồi, cứ làm như vậy đi! ( Bối Bắc tự động viên bản thân =))) ) . Thế là hai người với hai luồng suy nghĩ khác nhau lại một lần nữa "hợp tác" một cách kỳ diệu.
Bối Bắc rửa tay sạch sẽ rồi ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Bạch. Lúc này, Lâm Bạch đã hết sợ hãi, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Đúng lúc đó, cậu nhìn thấy Bối Bắc ngồi xổm dạng chân, "cái kia" của anh lồ lộ ngay trước mắt cậu. Trời ạ!! Tôi đâu có cần xem phim 18+ thế này! Anh không mặc quần lót sao? Ít nhất thì cũng phải có cái quần đùi chứ? Văn minh của anh đâu rồi, yêu quái đại nhân? Hơn nữa, anh đang khoe khoang đấy à? Là yêu quái mấy trăm năm tuổi, đừng có bắt nạt người phàm như tôi chứ! Người so với yêu, tức chết người ta mà!
Bối Bắc không hề hay biết về những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Lâm Bạch. Anh chỉ thấy khuôn mặt trắng nõn của cậu đột nhiên đỏ ửng, trông thật xinh đẹp. Ướt át thế này, thật muốn cắn một cái! Anh cố kìm nén ham muốn của mình, không muốn làm cậu sợ. Bối Bắc định giới thiệu bản thân trước, để cậu biết tên mình. Thế là anh lên tiếng:
" #$%...%** "
"Hả? Anh nói gì cơ?" Lâm Bạch đang mải so sánh "kích cỡ" giữa người và yêu, đột nhiên nghe thấy tiếng của đối phương, nhưng lại không hiểu gì cả.
" &...%&(*&... "
"Anh nói gì vậy?" Lâm Bạch lại nghe thấy đối phương nói, lần này cậu hiểu ra rồi. Ngôn ngữ bất đồng! Chẳng lẽ đây là thú ngữ? Chẳng lẽ ở đây không có tiếng phổ thông sao? Không phải yêu quái đều biết nhiều ngôn ngữ và thông thạo các kỹ năng hả?
Không chỉ Lâm Bạch không hiểu, Bối Bắc cũng không hiểu ngôn ngữ của cậu. Chẳng lẽ cậu ấy thuộc về một tộc người xa xôi nào đó sao? Chắc chắn là do tộc Phi Vũ rồi, nếu không cậu ấy đã không phải chịu khổ như vậy. Lần sau gặp tộc Phi Vũ, nhất định mình sẽ không tha cho chúng! ( Tộc Phi Vũ: Chúng tôi nằm không cũng trúng đạn! ). Nhưng Bối Bắc quên mất rằng, nếu không có tộc Phi Vũ, anh đã không gặp được Lâm Bạch rồi. ( Tộc Phi Vũ: Mấy người đừng có đổ oan cho chúng tôi, chuyện này không liên quan gì đến chúng tôi hết! ).
Ngôn ngữ bất đồng cũng không sao, còn có ngôn ngữ cơ thể mà. Một người quyết định ôm đùi tìm kim chủ, một người quyết định cưới về nhà làm bạn đời. Mục tiêu của hai người nhất trí, không có rào cản, lập tức thiết lập quan hệ hữu nghị. Sợ hãi, lo lắng là cái gì? Không biết! Quẳng hết đi!
Thế là hai người dùng ngôn ngữ cơ thể để giao tiếp, tuy có chút khó khăn nhưng cũng hiểu được phần nào. Tuy nhiên, sự hiểu biết của hai bên vẫn còn rất hạn chế. Không sao, tương lai còn dài mà.
Thấy mặt trời sắp lặn, Lâm Bạch tự hỏi buổi tối sẽ ở đâu. Bối Bắc nhìn trời rồi quay sang nhìn cậu, ra hiệu bằng tay. Cậu hiểu rồi, anh muốn đưa mình đi. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Không vào hang cọp sao bắt được con cọp? Mình ở ngoài hoang dã một mình sẽ càng nguy hiểm hơn. Lâm Bạch nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. Cậu nhìn thấy Bối Bắc lấy ra một tấm da thú từ đâu đó, gói hết thịt rắn và da rắn vào, rồi biến thành hình dạng báo đen, ngồi xổm xuống ý bảo cậu leo lên. Lâm Bạch không ngờ anh lại làm như vậy. Anh ta không phải là yêu quái sao? Không phải đã tu thành người rồi hả? Tại sao lại phải chở người? Chẳng lẽ anh không thấy như vậy là mất tôn nghiêm sao?
Lâm Bạch cảm thấy trong lòng có một cảm giác khó tả, vừa chua xót vừa ấm áp. Cậu cắm con dao dài vào ba lô, tay nắm lấy phần lưỡi dao thò ra ngoài, đeo ba lô lên, rồi leo lên lưng báo đen đang ngồi xổm. Báo đen cảm nhận được cậu đã ngồi vững, liền đứng dậy vỗ cánh bay lên trời cao.
Trời ạ! Anh ta có cánh từ khi nào vậy? Thật là huyền ảo! Chẳng lẽ là giống loài đột biến? Hay là bố mẹ anh ta có một người thuộc loài chim? Hay là anh ta tự tu luyện được? Thật là lóa mắt! Ha ha ha ha, xem ra mắt nhìn của mình không tệ chút nào! Lâm Bạch tuy lạnh lùng nhưng lại rất biết thời thế. Kim chủ này thực lực mạnh tới cỡ nào rồi! Vừa đánh nhau giỏi vừa bay được, động tác nhanh nhẹn, sức mạnh phi thường, biến thành người thì đẹp trai ngời ngời. Nếu ở thời hiện đại, anh ta chắc chắn là đại gia hào môn vạn người mê rồi. Cái đùi này nhất định phải ôm chặt!
Thế là vào ngày đầu tiên lạc vào dị giới, đáng lẽ phải lo lắng bất an, phải lo lắng cho cuộc sống tương lai, Lâm Bạch lại tự cho mình là sắp được xếp vào bảng xếp hạng trai giàu có và đẹp trai. Đúng là, những người không hiểu Lâm Bạch sẽ không bao giờ biết được con người thật của cậu. Ngoại hình và nội tâm của cậu hoàn toàn trái ngược nhau. Nếu chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá tính cách của cậu, thì bạn đã thua rồi, thậm chí còn không có cơ hội lật ngược tình thế.
Bối Bắc bay khoảng hai mươi phút thì hạ cánh xuống trước một hang động trên vách đá. Mặt trời đã lặn, ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu lên cảnh vật trước mắt, không chói mắt nhưng lại khắc sâu vào lòng người.
Lâm Bạch cảm nhận được trái tim lạnh lẽo trống rỗng của mình dường như được lấp đầy một chút ấm áp. Bối Bắc nằm xuống để cậu xuống. Lâm Bạch đứng trên mặt đất, nhìn vách đá cao lớn và hang động duy nhất. Cửa hang cách mặt đất khoảng 1 mét. Đây là địa bàn của yêu quái báo đen sao? Nếu mình muốn ra vào thuận tiện thì phải kê một cái gì đó ở cửa hang, nếu không không thể cứ nhảy lên nhảy xuống mãi được.
Lâm Bạch đột nhiên ngạc nhiên khi thấy mình có thể dễ dàng chấp nhận một môi trường xa lạ như vậy. Chẳng phải lòng mình đang bay bổng sao? Tại sao khi nhìn thấy hang đá lại cảm thấy vững chãi như vậy? Đây có phải là ngôi nhà mà mình luôn mong đợi không? Đơn giản, mộc mạc nhưng ấm áp như gió. Cậu che giấu sự thay đổi trong lòng, tiếp tục quan sát xung quanh.
Cậu nhìn quang cảnh xung quanh. Cây cối cao lớn cách cửa hang khoảng 8 mét. Giữa cây cối và hang động là một bãi cỏ thấp, tạo thành hình bán nguyệt bao quanh cửa hang. Còn có mấy gốc cây bị gãy, chắc là cố ý bẻ.
Bối Bắc nhìn quanh hang động, lòng thầm vui sướng. Đây là nơi anh tìm được khi mới đến đây rèn luyện, giờ đã thuộc về anh. Hang động được dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn giống cái sẽ thích. Biến thành hình người, anh chỉ tay vào hang động rồi lại chỉ vào chiếc vali, ý muốn nói là muốn cất đồ vào trong và mời Lâm Bạch vào xem. Cả hai cùng tiến đến cửa hang, Bối Bắc nhấc bổng hai chiếc vali rồi bước vào. Lâm Bạch nhìn dáng người nhẹ nhàng của báo đen, lòng không khỏi ngưỡng mộ. Cậu chống tay vào cửa hang vách đá, dồn sức đẩy người lên, một chân bám vào vách đá, chân kia đạp vào cửa hang, nhảy lên theo. Thật ra Bối Bắc định bụng sẽ đặt đồ xuống rồi quay lại bế giống cái vào hang, nhưng khi quay người lại, anh đã thấy giống cái đứng ngay trước mặt, mắt sáng lên đầy ngạc nhiên: Giống cái này thật lợi hại!
Lâm Bạch nhìn quanh hang động, nó rộng khoảng 30 mét vuông. Trong góc hang, gần vách đá, trải một tấm da thú lớn, có lẽ là nơi hắc báo thường ngồi thiền tu luyện. Hang động rất sạch sẽ, không có đồ đạc gì ngoài mấy xâu thịt và vài tấm da thú treo trên vách gần cửa hang. Trên mặt đất có vết tích đốt lửa, bên cạnh là một đống củi.
Lâm Bạch thắc mắc, chẳng phải nói tu tiên đến cảnh giới nhất định sẽ không cần ăn uống sao? Dù có ăn thịt cũng chỉ là để thỏa mãn chút dục vọng thôi. Chẳng lẽ yêu tu khác với người tu tiên? Hay là tu luyện chưa đến nơi đến chốn? Lâm Bạch không suy nghĩ thêm nữa, cậu nhìn quanh một lượt. Xem ra cậu chỉ có thể tạm thời ở lại đây, nhưng vẫn phải cảnh giác. Ai biết được hắc báo sẽ nổi cơn thịnh nộ lúc nào? Nếu chỉ bị đuổi đi thì còn may, nếu bị coi là thức ăn thì nguy to. Tốt nhất là nên chăm chỉ làm việc, coi như mình là quản gia vậy.
Quyết định xong, Lâm Bạch bắt tay vào việc. Cậu kê chiếc vali của mình sát vách, đặt ba lô lên trên. Mở túi da rắn ra, cậu lấy da rắn ra treo lên vách cạnh mấy tấm da thú kia. May mà tay cậu đủ dài để với tới.
Bối Bắc nhìn những hành động của Lâm Bạch, thầm nghĩ giống cái đã coi nơi này là nhà. Với tư cách là giống đực và chủ nhà, anh phải đi săn mồi, không thể để giống cái bị đói. Thế là anh ra hiệu và nói với Lâm Bạch rằng mình sẽ đi kiếm thức ăn. Để tỏ lòng tin tưởng, Lâm Bạch gật đầu đồng ý, vỗ ngực và giơ ngón tay cái lên cổ vũ.
Nhìn báo đen biến mất nhanh như gió, Lâm Bạch dựa vào chiếc vali, từ từ ngồi xuống đất, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Sau một ngày căng thẳng, giờ cậu mới có thể thả lỏng. Cậu ôm chặt hai đầu gối, đầu gục xuống, từ từ chìm vào giấc ngủ.