Nhạc Xảo sau một lần thực hành làm cửa tre đã trở nên thuần thục hơn nhiều. Liền nhanh chóng hướng dẫn Liên Liên cách cắt các loại tre khác nhau. Nếu có điều gì không chắc chắn, Lâm Bạch sẽ giải thích thêm. Nhờ đó dù cả ba đều là giống cái, nhưng họ đã làm việc nhanh hơn buổi sáng rất nhiều, không còn phải lắp rồi tháo ra để thử nghiệm lại nữa.
Cục bông nhỏ leo trèo trên đống tre, hết lên trên rồi lại xuống dưới. Bề mặt tre trơn bóng, cục bông lại nhỏ xíu nên thường xuyên bị trượt chân. Có lúc còn cắm đầu xuống đất, có lúc lại ngã ngửa, bốn chân chới với trên trời, miệng kêu "ô ô" đầy tủi thân. Ba người đứng bên cạnh xem trò vui cười nghiêng ngả, chẳng ai ra tay giúp đỡ, mặc kệ nhóc tự chơi đùa. Bộ lông trắng muốt dính vài chiếc lá tre xanh mướt trông rất đáng yêu.
Ánh nắng bỗng dưng bị che khuất, ngẩng đầu lên thì thấy Bối Bắc bay về. Lâm Bạch biết đó là Bối Bắc vì anh nhỏ hơn Đạt Bảo một chút.
Bối Bắc hạ xuống, ngậm cục bông đang bò trên đống tre, đặt lên ngọn tre cao nhất rồi biến thành hình người.
"Mẫu phụ, bọn con đã về rồi. Cha đang sang nhà chú A Hi giúp đỡ." Bối Bắc dừng lại một chút rồi nói tiếp "Tộc trưởng nói đã hỏi ý kiến mọi người trong bộ lạc, ai cũng muốn trang trí lại hang đá. Tộc trưởng sẽ sắp xếp việc này, chia thành từng nhóm để làm, phải xong xuôi trước khi mùa đông đến."
Bối Bắc ngồi xổm xuống, cầm con dao xương từ tay Lâm Bạch để giúp cậu.
"Ồ, vậy khi nào thì bắt đầu?" Nhạc Xảo và Liên Liên cùng hỏi rồi nhìn nhau bật cười.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT