Lâm Bạch vẫn đang cúi đầu suy nghĩ xem nên dùng công cụ gì để đục lỗ. Cậu không có dùi, chỉ có dao và kéo, e là dùng không thuận tay. Nếu lỗ thủng quá lớn thì khó khâu, mà lâu ngày thì da cũng dễ bị rách.
Đang lúc cậu loay hoay, một vật thể lạ đột nhiên xuất hiện trước mắt. "Đây là cái gì?"
Lâm Bạch nghi hoặc nhìn báo đen đang giơ tay về phía cậu, rồi lại cúi xuống nhìn vật trên tay anh. Cậu cầm lấy: Hình như là răng? Lại không giống, rõ ràng đã được mài giũa, đầu nhọn hoắt, dài chừng mười centimet, hình nón, đầu kia đường kính rộng chừng một centimet, toàn thân nhẵn nhụi, màu trắng tinh. Là gai xương sao? Không lẽ ở đây cũng có Kimimaro... Không thể nào, phải nhanh chóng vứt bỏ ý nghĩ này.
"Đây là xương gà lôi được mài ra, tôi bắt được để mang về bộ lạc cho mẫu phụ dùng. Cái này cho em dùng, chắc là nhanh hơn kim khâu nhiều." Báo đen giải thích, vừa rồi thấy Lâm Bạch lo lắng, anh nhớ ra anh có thứ có thể giúp được liền đi lấy ra ngay.
"Bạch, da bò này dày lắm để tôi đục lỗ cho, em chỉ cần hướng dẫn là được." Bối Bắc nói, anh có nhiều sức lực còn cơ thể Bạch quá yếu ớt, những việc cần dùng sức cứ để anh làm thì hơn.
Lâm Bạch thấy Bối Bắc nói có lý, cậu cũng muốn xem cái gai xương này rốt cuộc dùng được không, liền đưa đế giày cho báo đen bảo anh đục lỗ theo đường chỉ đen, mỗi lỗ cách nhau nửa centimet là được.
Mấy ngày nay Bối Bắc đã âm thầm ghi nhớ tất cả những từ ngữ chỉ khoảng cách mà Lâm Bạch nhắc đến, dùng cách của cậu để so sánh và ghi lại độ dài tương ứng. Anh cảm thấy thế giới của Lâm Bạch thật kỳ diệu, lại có những phương pháp tính toán đơn giản và dễ dàng như vậy. Trong lòng anh tràn đầy quyết tâm học hỏi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT