Nhạc Xảo và Liên Liên, một người với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt linh động đảo quanh. Người còn lại với đôi má ửng hồng, ánh mắt mơ màng. Cả hai trông thật tươi tắn và xinh đẹp, cả hai ngồi thủ thỉ bên cửa từ sáng sớm, mãi đến khi Bối Bắc cùng đàn con về mới ngừng nói chuyện và bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.
Lâm Bạch có một giấc ngủ thật đã đời, cả người thật sảng khoái. Cậu đúng là một người ba tốt, vừa tỉnh dậy đã nghĩ ngay đến việc vắt sữa cho đám nhóc con, dù rằng còn chưa mở mắt. Nằm trong chiếc chăn ấm áp mềm mại, cậu chẳng muốn dậy chút nào, cứ lăn qua lăn lại, duỗi chân duỗi tay vươn vai. Nhớ lại hành động cầm thú của con báo đen tối qua, Lâm Bạch bực bội giơ ngón giữa, lẩm bẩm một lúc lâu mới uể oải mặc quần áo.
Vừa mở cửa phòng, Lâm Bạch khá ngạc nhiên vì cửa chính phòng khách cũng đang mở rộng, cậu lập tức nhìn thấy ánh mặt trời chói chang bên ngoài. "Giờ chắc phải giữa trưa rồi nhỉ?" Lâm Bạch lầm bầm rồi gõ gõ đầu, tự mắng mình sao lại lười đến thế.
Cổ họng khô rát, cậu vội đi vào bếp tìm nước ấm uống. Uống ực ực hết nửa bát, Lâm Bạch mới cảm thấy cả người không còn như tờ giấy khô nữa.
Bối Bắc nghe thấy tiếng động trong nhà, liền chạy vào, giọng nói đầy thân mật:
“Bạch, em dậy rồi à? Cơm anh để trong nồi hết rồi, cả sữa bò nóng cũng ủ ấm đấy.”
“Mấy giờ rồi? Mọi người ăn chưa? Giữa trưa ăn cùng em đi, em cũng không đói lắm.” Giọng nói không được trôi chảy, Lâm Bạch ho khan vài tiếng rồi khẽ nhéo cuống họng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play