Đang đi, tay Chu Túy Túy đột nhiên bị bàn tay to nắm lấy. Bàn tay kia rất lớn, không giống như tay của con gái, lòng bàn tay đều là vết chai, rất thô ráp, khi mười ngón tay đan vào nhau, có thể cảm nhận được rõ ràng. Chu Túy Túy rũ mắt nhìn, cảm nhận được nhiệt độ ấm từ bàn tay kia truyền đến, nghiêng đầu nhìn Thẩm Nam.
Thẩm Nam khẽ nhéo kẽ tay giữa ngón trỏ, ám chỉ.
Phía sau còn có người đang theo dõi hai người bọn họ.
Chu Túy Túy hiểu rõ, cũng tùy ý theo anh đi. Để cho Thẩm Nam thoải mái nắm tay lôi kéo bên trái bên phải, vẫn luôn không buông tay.
Thẩm Nam lúc mới bắt đầu còn không có cảm giác quá nhiều, chỉ cảm thấy làn da của đàn ông so với phụ nữ kém hơn nhiều... Bàn tay trong tay này mềm mại lại nhỏ nhắn, cảm xúc tinh tế. Ngày thường Chu Túy Túy rất chăm sóc bản thân, cô là người rất yêu thích cái đẹp, tuy rằng những việc nặng nhọc có làm, cũng không thiếu mấy bước bảo dưỡng, mỗi bước đều tỉ mỉ cẩn thận.
Huống chi là ở cổ trấn, nước tốt, ánh mặt trời cũng tốt, hàng năm cũng không ra cửa nhiều, làn da trắng như ngưng chi (da trắng mịn màng như mỡ đông), trắng đến trong suốt.
Thẩm Nam ghé mắt, nhìn người bên cạnh một cái, lại nhàn nhạt mà thu hồi tầm mắt.
....
Phía sau, người đàn ông mặc áo cộc tay màu đen theo sau một đoạn, sau đó vòng vèo trở về.
Khách Sạn Hoan Nghênh, cũng chính là khách sạn bên cạnh Say Rồi Theo Bạn Đi, mấy người đàn ông ở trong phòng, bộ dáng biếng nhác.
Anh Báo nhìn người đàn ông trở về, nhướng mày: “Xác định hai người thật sự là vợ chồng?”
“Không sai, bọn họ đang dạo phố trên đường, quang minh chính đại.”
Nghe vậy, anh Báo nhíu mày, trừng mắt nhìn Cường Tử ở bên cạnh.
Cường Tử hiểu rõ, cười khinh bỉ, liếm liếm môi nói: “Anh Báo, khi em ở trên nóc nhà rình xem... Hai người bọn họ đang ở trên giường XX đó.” Hắn ta nhớ lại hình ảnh mình nhìn thấy kia, híp mắt vẻ mặt thèm nhỏ dãi: “Không thể không nói.... Người đàn bà kia dáng người cmn nó đẹp, trắng đến chói mắt... Âm thanh cũng cmn rất mềm mại...”
Anh Báo trừng mắt nhìn hắn một cái, trách mắng răn dạy: “Nhìn cái tiền đồ này của mày.” Nhưng sau khi mắng xong, hắn nghĩ đến dáng người của người đàn bà kia, cũng xì một tiếng, đúng là bảo vật.
Hắn nhìn về hai người dò hỏi tin tức khác: “Đã hỏi qua người xung quanh?”
Một người bên cạnh nói: “Hỏi qua, nghe nói người đàn ông kia quả thật hàng năm buôn bán ở bên ngoài, hiếm có người biết được bà chủ đã kết hôn, nhưng thật ra có người đã gặp được người đàn ông kia.”
“Hả?” Anh Báo ngồi thẳng người, có chút ngoài ý muốn: “Trước kia đã tới?”
“Đúng vậy.”
Anh Báo trầm ngâm, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn, đây là thói quen khi hắn tự hỏi.
Cường Tử nhìn, nóng vội mà nói: “Anh Báo! Vậy khẳng định không sai rồi! Hơn nữa chúng ta chỉ đến đây bàn chuyện làm ăn, lúc trước cũng đã điều tra, người này quả thật vẫn luôn buôn lậu ngà voi và sừng linh dương! Em thấy, sẽ không có vấn đề gì lớn!”
“Mày biết cái gì?” Anh Báo đánh hắn một cái: “Liên hệ với bên kia, 7h tối ngày mai gặp mặt nói chuyện.”
“Vâng.”
**
Một tiếng buổi chiều, Chu Túy Túy và Thẩm Nam đi dạo phố.
Đám người đi rồi, Thẩm Nam buông tay cô ra.
Chu Túy Túy nhìn tay mình, mắt lạnh liếc nhìn Thẩm Nam, vừa cúi đầu lựa chọn đồ vật ở quán bán hàng rong nhỏ, không chút để ý hỏi: “Đội trưởng Thẩm, anh thế này có chút không phúc hậu nha, dùng xong rồi vứt bỏ?”
Thẩm Nam nhàn nhạt liếc cô một cái, không hé răng.
Chu Túy Túy nhún vai, đối với người đàn ông nhàm chán này, còn không biết làm sao.
Chu Túy Túy cười tủm tỉm nhìn cô gái nhỏ trước mặt, cầm một cây trâm hỏi: “Cái này bán thế nào?”
Cô gái nhỏ bện tóc, nhìn cô: “Chị Túy Túy, chị thích thì cho chị.”
“Vậy không được!” Chu Túy Túy vỗ đầu cô bé: “Bao nhiêu tiền, chị mua hai cái, nhân tiện mua cho Thu Thu một cái, em thấy Thu Thu sẽ thích cái nào?”
“Cái này đi.”
“Cũng không tệ lắm.”
Chu Túy Túy chọn ra hai cây trâm, vừa định lấy điện thoại ra quét mã trả tiền, một bàn tay liền vươn ra, đưa tờ một trăm tệ trước mặt cô bé.
Cô bé nhìn Chu Túy Túy, không dám nhận.
Chu Túy Túy khẽ cười một tiếng, ánh mắt có chút kinh ngạc: “Nhận đi, anh ấy là chồng chị.”
“A.... Được.”
Mua xong, Chu Túy Túy liền nhìn về phía Thẩm Nam, giơ giơ hai cây trâm trước mặt, không chút khách khí nói: “Cảm ơn.”
Thẩm Nam liếc nhìn nụ cười trên mặt cô, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Một lát sau, Chu Túy Túy muốn ngồi một lát, Thẩm Nam tự nhiên ngồi cùng.
Hai người vào tiệm bánh ngọt, sau khi gọi món, Chu Túy Túy chỉ chỉ: “Tôi đi toilet.”
Kết quả vài phút như vậy, khi trở về, ghế đối diện Thẩm Nam đã có một cô gái đang ngồi, nhưng mà Thẩm Nam.... Giống như là căn bản không phát hiện, đang cúi đầu nhìn điện thoại.
Chu Túy Túy nhướng mày, không tự chủ được nhìn về người đàn ông ngồi giống như tư thế ngồi của quân nhân kia, không thể không nói... Thẩm Nam lớn lên quả thật không tồi, là kiểu mà cô gái nhỏ hay phụ nữ đều thích, cả người đều cho người ta cảm giác lạnh lùng cứng rắn, rất man... Hormone nam tính như tản ra vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa dáng người tốt, đường cong lưu loát, cho dù mặc quần áo, cũng có thể cảm nhận được.
Nghĩ đến dáng người dưới bộ đồ kia, Chu Túy Túy nhẹ nhàng giương khóe miệng, đi về ghế ngồi của chính mình.
Chu Túy Túy vừa đến gấn, người con gái ngồi ở ghế đối diện kia liền nghi ngờ mà liếc mắt nhìn cô một cái.
Chu Túy Túy hơi mỉm cười, ngồi bên cạnh cô ta, chống tay lên bàn nhìn Thẩm Nam ở đối diện: “Anh đẹp trai, đi một mình?”
Ánh mắt Thẩm Nam từ điện thoại dịch lên, nhìn cô một cái.
“Đừng lạnh lùng như vậy, kết bạn đi.” Chu Túy Túy cho Thẩm Nam một ánh mắt quyến rũ.
Thẩm Nam vẫn thờ ơ như cũ, cứ yên tĩnh như vậy mà nhìn cô.
Cô gái bên cạnh thấy vậy, nhịn không được lên tiếng: “Chị gái, việc này cũng chú ý đến thứ tự trước sau chứ?” Tốt xấu gì cô ta cũng nhìn trúng người đàn ông này trước.
Nghe vậy, Chu Túy Túy cong môi, cười giống như con hồ ly nhỏ: “Nói thứ tự trước sau như thế nào?”
Cô gái bên cạnh nhìn chằm chằm Chu Túy Túy, không thảo luận vấn đề này cùng cô, ngược lại muốn khuyên Chu Túy Túy bỏ cuộc: “Anh đẹp trai này sẽ không kết bạn với cô đâu... Hình như tính cách của anh ấy rất lạnh lùng. Tôi đã nói với anh ấy mười câu, anh ấy cũng không trả lời một câu nào.”
“Phải không?” Chu Túy Túy đánh giá cô ta một lượt, bình luận: “Cô không phải kiểu mà anh ấy thích.”
“Vậy cô biết anh ấy thích kiểu như thế nào?”
“Anh ấy thích chính là kiểu như tôi vậy.” Chu Túy Túy trở tay chỉ vào mình, vẻ mặt tự tin.
Cô gái bên cạnh hừ lạnh một tiếng: “Tôi không tin, anh ấy cũng không phản ứng lại cô.”
Nghe vậy, Chu Túy Túy trầm tư gật đầu, trong ánh mắt tràn đầy giảo hoạt, nhìn Thẩm Nam trêu chọc: “Hình như thật sự là có chút.... lạnh lùng, có thể là không có hứng thú với con gái.”
Cô gái bên cạnh vừa mới định nói gì, người đàn ông đối diện đã ngước mắt lên nhìn Chu Túy Túy, âm thanh gợi cảm, ngữ khí ái muội: “Anh lạnh lùng hay không, em còn không biết?”
Tác giả có lời muốn nói: Phỏng vấn nhỏ đầu tiên: Xin hỏi, hai người ai mới là người lạnh lùng?
Túy Túy: Tôi không lạnh lùng, tôi nhiệt tình như lửa.
Thẩm gia: Xem người.
Tác giả: Lạnh lùng với Túy Túy không?
Thẩm gia: Hận không thể chết ở trên người cô ấy.