Nếu hỏi giữa chuyện xuyên sách và trải nghiệm đêm nay cái nào kích thích hơn, Tạ Ninh chắc sẽ lặng lẽ vẽ dấu bằng giữa hai cái.
Nhưng đối với Đoàn Lăng mà nói, từ mười tám tuổi đến giờ, thời khắc khiến hắn tập trung nhất, có lẽ chính là lúc này.
Dù là vậy, hắn vẫn hoài nghi mình nghe nhầm.
Bông tuyết lượn lờ rơi từ không trung, mất khoảng mười giây mới chạm đất.
Ôm người trong lòng như đang ôm một khối băng điêu, Tạ Ninh cứ lặng lẽ đếm, ít nhất ba cánh bông tuyết lần lượt rơi xuống, trên đỉnh đầu mới vang lên một tiếng trầm thấp.
“Vừa nãy cậu nói gì?”
“Tôi bị cảm, chẳng ngửi thấy gì cả.” Tạ Ninh nhỏ giọng giải thích, tiện thể oán trách: “Tôi mượn áo là vì bị cảm mà, là cậu nhất quyết bắt ra ngoài, còn mắng tôi nữa.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT