Động tác ngón tay chỉ khựng lại một thoáng, sau đó lại bị chủ nhân cưỡng ép tiếp tục.
Có vài người nghe ra sự trật nhịp trong bản nhạc, vô thức nhíu mày, nhưng khi nhìn về phía ban công, ánh mắt rơi lên người kia rồi lại cảm thấy cũng chẳng phải chuyện không thể tha thứ, thậm chí còn âm thầm thay hắn tìm lý do.
Một người như tranh vẽ đang đàn một bản nhạc du dương, đó là điều đáng để tận hưởng chứ không phải soi mói bắt lỗi. Hôm nay là sinh nhật Đoàn Lăng, chắc chắn là do quá mệt mỏi thôi.
Nếu Tạ Ninh nghe được mấy lời trong lòng họ, có lẽ đã tức đến hộc máu. Hóa ra ánh hào quang vạn nhân mê còn buff được thêm cả nhạc cụ!
Những người khác đắm chìm trong tiếng đàn, chỉ có mí mắt phải của cậu giật mạnh một cái.
… Cái liếc mắt lúc nãy, có sát khí thật đấy.
Không biết từ lúc nào, Lưu Sâm đã đi tới bên cạnh cậu, tùy ý đưa cho cậu một ly sâm panh: “Cậu với Miêu Quyển quen nhau kiểu gì vậy?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT