Đêm Giáng Sinh rơi đúng vào thứ Sáu, rất nhiều học sinh rời trường ngay trong tối hôm đó.
Một vài người tâm hồn treo ngược cành cây thì trốn học tự học buổi tối, nhưng chỉ là số ít. Với phần lớn mọt sách của Uý Lam Tam Trung, bất kể là lễ gì, cắm đầu làm đề là xong.
Cố gắng hoàn thành hết bài tập cuối tuần một lèo, Tạ Ninh viết đến mức các ngón tay đau nhức, tê rần đến gần như mất cảm giác, mới miễn cưỡng hoàn thành xong trong đêm Giáng Sinh.
Cậu phạch một tiếng đặt bút xuống, thở dài một hơi như trút được gánh nặng, tiếng động hơi lớn khiến Giang Tâm cũng ở lại làm bài quay đầu nhìn.
“Tạ Ninh, từ bao giờ cậu luyện được kiểu chữ thảo* điên cuồng thế này?” Giang Tâm cầm bài thi môn Ngữ văn vừa viết xong của cậu lên, nhìn mà trợn mắt há mồm: “Tôi còn định tham khảo chút, thôi bỏ đi…”
*Thảo thư (chữ thảo), đặc trưng bởi nét viết cực kỳ phóng khoáng, tốc độ nhanh, đôi khi đến mức người khác khó đọc được.
Chữ đúng là hơi loằng ngoằng thật. Tạ Ninh xấu hổ nói: “Giáo viên Văn quen kiểu giảng trực tiếp luôn trên đề, tôi tự đọc tự hiểu được là được rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT