Đôi khi Tống Viên cảm thấy mình rất yếu đuối nhưng đôi khi lại có thể giữ bình tĩnh đáng kinh ngạc, giống như bây giờ, hai tay cô run rẩy, linh hồn cũng đang run lên nhưng khi Dung Đình bước vào với vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi cô có chuyện gì xảy ra, cô lập tức lấy lại bình tĩnh, tỏ ra như không có gì mỉm cười với cậu bé: “Có lẽ bàn chải điện bị hỏng rồi, lát nữa mẹ sẽ đi mua cái mới. Cô Cô, mẹ đã đăng ký lớp học gần đây cho con, sau khi ăn trưa xong là con phải đến đó, con còn nhớ không?”
Dung Đình gật đầu: “Con nhớ, buổi chiều có hai lớp, Taekwondo và tiếng Anh.”
Mặc dù mới chuyển đến chưa lâu nhưng Tống Viên cũng không dám chậm trễ việc học của con, cô đã đăng ký cho cậu bé một lớp Taekwondo và một lớp tiếng Anh tại một trung tâm đào tạo gần đó. Bây giờ trẻ con trong nhà trẻ đều nói tiếng Anh rất tốt, Cô Cô đã bị tụt lại phía sau, không thể để cậu bé thua kém mãi được.
“Hai lớp học đều kéo dài hơn một tiếng, mẹ đã hỏi giáo viên rồi, các phụ huynh khác cũng đưa con đến lớp sau đó mới đến đón, mẹ không cần phải chờ ở đó.”
“Mẫu hậu.” Dung Đình cau mày nhìn cô: “Chuyện này tối qua người đã nói rồi, sao bây giờ lại nhắc lại nữa?”
Trái tim Tống Viên giật thót nhưng trên mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh: “A, mẹ quên mất, dạo này mẹ nghỉ ngơi không tốt, trí nhớ bị giảm sút rồi.”
“Vậy mẫu hậu phải chú ý nghỉ ngơi, người không cần chờ con, tan học con sẽ gọi điện thoại cho người, lúc đó người hãy đến đón con. Đừng lo lắng, con sẽ không đi theo người lạ, cũng sẽ không nói chuyện với họ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT