Sau khi chính thức nghỉ việc, Tống Viên có rất nhiều thời gian để ở bên Dung Đình.
So với các bà mẹ khác, cô vẫn nhàn nhã hơn nhiều bởi vì Dung Đình rất hiểu chuyện, hơn nữa ba mẹ cô còn thuê giúp việc đáng tin cậy cho cô, bây giờ cô không cần nấu ba bữa một ngày, cũng không phải dọn dẹp nhà cửa, thời gian rảnh rỗi cũng vì thế mà nhiều hơn, khi Dung Đình luyện chữ hoặc đọc sách, cô cũng không quấy rầy, dù sao cô cũng không phải giáo viên, không thể chỉ dạy cậu. Lúc này chính là thời gian tự do của cô, lướt mạng, xem phim, theo dõi các chương trình thực tế, thêm một lon nước ngọt, đúng là sung sướng.
Tất nhiên, Tống Viên cũng không định làm mẹ toàn thời gian, đợi đến khi chuyển đến Bắc Kinh, sau khi Dung Đình thích nghi, cô cũng sẽ đến công ty của ba làm việc.
Chuyện này khiến Trần Lâm Tĩnh không vui chút nào, bà vốn muốn con gái kế thừa công ty thời trang của mình nhưng cũng không có cách nào khác, sự nghiệp của bà vẫn chưa mở rộng đến Bắc Kinh.
Thời gian rảnh rỗi nhiều hơn, Tống Viên bị ảnh hưởng bởi các bà mẹ trong nhóm cư dân của khu nhà, cảm thấy ngoài học hành ra, Dung Đình cũng nên học thêm một vài năng khiếu. Nếu không, bây giờ có rất nhiều đứa trẻ thậm chí chỉ mới vài tháng tuổi đã bắt đầu học lớp giáo dục sớm, chẳng lẽ Dung Đình lại thua ngay từ vạch xuất phát sao?
Thế là, Tống Viên đăng ký cho Dung Đình nhiều lớp học thử, muốn xem cậu bé phù hợp với bộ môn nào.
Khi còn nhỏ, cô từng nghĩ mình sẽ là một bà mẹ rất cởi mở cùng con chơi đùa, cùng chơi game nhưng khi thực sự có con, cô đã thay đổi. Cô cũng không khác gì những bà mẹ khác, khi thấy trong nhóm có người khoe giấy khen, cúp thưởng của con mình, cô cũng bắt đầu lo lắng!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT