Nguy cơ cận kề, bóng ma của loài rồng như mây đen dày đặc, bao trùm lên lòng người. Thế nhưng, dường như chẳng hề ảnh hưởng chút nào đến Assath.
Cô ăn thì vẫn ăn, uống thì vẫn uống, cái gì đến rồi cũng sẽ đến, cùng lắm thì Trung Địa diệt vong thôi.
Không huấn luyện thêm, không bàn bạc đối sách, không lập kế hoạch tác chiến, kể từ khi Legolas nói rằng Kỷ Nguyên Thứ Tư sẽ thuộc về loài người, tinh thần của Assath đột nhiên trở nên... rất tốt, toát ra cái khí chất của một con cá mặn mặc kệ đời.
Nửa tháng nay, cô cứ uể oải nằm trong ổ rồng, chẳng thèm để tâm đến mấy lời khiêu chiến của Zephyr, yên ắng đến lạ thường.
“Giả sử ngươi biết trước vận mệnh của bản thân, nhưng phát hiện kết cục lại cực kỳ bi thảm, vậy... ngươi có muốn thay đổi nó trong quá trình ấy không?”
Legolas lo lắng, hái ít thảo dược đến gặp rồng: “Assath, ngươi sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?”
Assath hé mắt rồng, hiếm khi có vẻ mệt mỏi: “Trả lời giúp ta một câu hỏi, Legolas.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play