Dưới cơn gió đêm lạnh buốt, tay bị Lục Hành Châu nắm lấy, Dụ Thư hơi sững người khi nghe hai câu kia, cảm thấy lạ lẫm mà quen tai.
Không chỉ cậu, ngay cả Dụ Dạng cũng thấy quen. Nhưng đã không còn kịp để suy nghĩ kỹ, riêng lời nói đó thôi cũng đủ khiến người ta tăng huyết áp. Vốn đã nóng tính, thời đi học đánh nhau không ít lần, lúc này có thể không đấm cho Lục Hành Châu một cú đã là gom hết hai mươi năm nhẫn nhịn mới làm được.
Không phải không muốn ra tay, chỉ là Dụ Thư vẫn còn ở đây.
Hắn không đáp lời, chỉ quay sang nhìn Dụ Thư, cố giữ giọng bình tĩnh: “Không còn sớm nữa, anh đưa em về trường.”
Dụ Dạng không phải kiểu người giỏi che giấu cảm xúc, Dụ Thư nhìn ra được. Tuy anh đã cố hết sức kiềm chế, nhưng vẫn đang tức giận.
“Anh, anh đừng giận.” Dụ Thư buông bỏ giãy giụa, giọng cao hơn chút: “Là em tỏ tình trước, có muốn mắng thì mắng em.”
Lời này không khiến nét mặt Dụ Dạng dịu đi, hắn cau mày, ánh đèn đường rọi xuống, làm rõ biểu cảm của hắn. Hắn thò tay vào túi, rồi nhớ ra ở đây không được hút thuốc nên lại rút ra, nhìn đôi mắt hoảng hốt của Dụ Thư và chóp mũi đỏ ửng vì gió, giọng bình thản: “Được rồi, anh biết rồi. Đi thôi, ở đây lạnh, anh đưa em về trường trước. Chuyện này lớn, từ từ rồi nói.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play