Vừa mới tỉnh đã nghe thấy giọng anh trai, Dụ Thư bật ngồi dậy: “Anh nghe à? Em không phát ra tiếng kỳ lạ gì chứ?”
“Ví dụ như gì cơ?”
Lục Hành Châu có vẻ tâm trạng rất tốt, Dụ Thư nghe ra được ý cười trong giọng anh. Không biết có phải ảo giác không, nhưng cậu cứ cảm thấy anh trai dường như lại hơi khác trước.
“Nói mớ chẳng hạn.” Dụ Thư nghĩ nếu bị nghe thấy thì mất mặt chết đi được, “Hình như hôm qua em không nằm mơ...”
Vậy chắc là không có đâu, còn ngáy thì, cậu chắc chắn mình không có ngáy. Dụ Thư tự an ủi mình.
“Em muốn hỏi câu nào cơ?”
“Thật sự có luôn à?!” Dụ Thư bật cao giọng hẳn lên hai nấc, rồi nghe thấy tiếng cười khe khẽ bên kia đầu dây, nhẹ như mang theo hơi thở khiến tai cậu như tê rần cả lên. Cậu lập tức phản ứng lại: “Anh xấu rồi!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT