Ghế lô có bầu không khí khá yên tĩnh, giọng nói của người kia cũng không quá lớn. Chỉ là vì số người không nhiều, lại thêm ánh mắt của mọi người đều đang dồn cả lên người Lục Hành Châu, nên phần lớn đều nghe thấy rõ.
Dụ Thư cũng rất bất ngờ. Khi còn nhỏ, cậu từng lo lắng anh trai sẽ không có bạn bè. Anh quá lạnh lùng, đối với tất cả mọi người, bao gồm cả chú Lục và dì Lâm Duyệt cũng chẳng mấy khi thân thiết. Chuyện như gắp thức ăn cho người khác vốn là hành động mang tính gần gũi đặc biệt, nghe thôi đã cảm thấy chẳng liên quan gì đến anh cậu, nên việc anh không thích người khác gắp đồ ăn cũng chẳng có gì lạ.
Cậu chỉ thấy ngạc nhiên, nam sinh kia sao lại biết được điều đó? Chẳng lẽ từng gắp đồ ăn cho anh trai rồi?
Quan hệ giữa hai người thân đến mức đó sao?
Theo câu nói vừa rồi, mọi người theo phản xạ đều quay đầu nhìn sang.
Mọi chuyện dường như xảy ra cùng lúc. Lục Hành Châu vẫn luôn chú ý đến Dụ Thư, vừa thấy cậu gắp con tôm bỏ vào đĩa mình thì liền rất tự nhiên đeo găng tay vào, giúp cậu bóc vỏ. Cậu bạn vừa lên tiếng cũng đang để ý đến phản ứng của Dụ Thư, nên không hề nhìn thấy hành động đó của Lục Hành Châu. Đến khi phát hiện thì câu kia đã lỡ nói ra mất rồi.
Mà mọi người lúc này đều đang nhìn về phía bên này.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT