Những người bạn xung quanh Lục Hành Châu ít nhiều đều biết hắn có một cậu em trai, chỉ là Lục Hành Châu rất hiếm khi dùng thân phận anh trai để định nghĩa bản thân.
Rất nhiều người khi nhắc đến hậu bối trong nhà đều sẽ nói em trai tôi hoặc em gái tôi, hay những cách gọi tương tự. Nhưng Lục Hành Châu thì không, hắn chưa từng nói như vậy bao giờ. Ngay từ đầu, ấn tượng hắn mang đến cho người ta chính là sự lạnh lùng, rất khó để tưởng tượng một người như thế lại có mối quan hệ thân thiết với ai.
Thế nhưng sau đó ai nấy đều biết, cậu nhóc kia đang chuẩn bị thi đại học, buổi tối thỉnh thoảng sẽ gọi điện cho Lục Hành Châu, trông có vẻ khá bám người. Lục Hành Châu nhìn thì lạnh lùng, nhưng đối với cậu lại là có cầu tất ứng.
Bây giờ hắn nói mang đồ ăn cho người ta, chắc chắn cũng là nhắc đến cậu em trai kia. Bởi vì đúng ngày khai giảng hôm đó, Lục Hành Châu do chuyện nhập học của em mình mà bị thầy giáo gọi điện giục nhiều lần mới chịu đến.
Trong tiệm được trang trí tinh tế, Lục Hành Châu liếc nhìn Giang Hoài Tả một cái. Cậu ta hình như đang kể chuyện gì đó thú vị, cười rộ lên để lộ hàm răng trắng, khiến mấy nữ sinh bên cạnh không nhịn được mà khúc khích cười mãi không thôi.
“Đi đây.” Hắn thu hồi ánh mắt, thuận miệng nói một câu với bạn học bên cạnh.
Sau khi mua đủ đồ và đưa đến dưới ký túc xá của Dụ Thư, hắn mới nhắn tin cho cậu: “Tới rồi, xuống đi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT