Mộc Hề Chi không có ý gì khác, chẳng qua nàng vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc vẫn còn chưa đi vào hoạt động thôi. Kể cả con mèo của nàng mà có nhảy lên người, nàng cũng có thể đẩy ra, nói không chừng còn đạp nó ngã lăn xuống đất cũng nên.
Nhưng nhìn phản ứng của hắn, hình như hiểu lầm gì đó rồi thì phải? Mộc Hề Chi muốn giải thích một chút: "Không phải, không phải ta đang tránh ngươi đâu, chỉ là..."
Chúc Huyền Tri không nghe lời giải thích của nàng, cười như không cười nói: "Không phải tránh ta?"
Mộc Hề Chi cũng nhận ra bây giờ hắn không nghe nàng bào chữa nữa, nàng nói bao nhiêu cũng vô ích, vì trong đầu cái người này chỉ toàn "ngươi tránh ta" mà thôi.
Giải thích đã không còn tác dụng, vậy thì dùng hành động thực tế đi. Nàng vươn tay ấn vào gáy của Chúc Huyền Tri, ấn hắn xuống, ngẩng đầu lên hôn hắn "chụt" một cái, giọng nói của hắn biến mất giữa răng môi.
Vừa chạm đã tách ra.
Mộc Hề Chi quay người ngồi trở lại ghế, lưng dựa vào Chúc Huyền Tri, nàng không muốn hắn vừa mới tỉnh lại đã quá kích động nên đã dùng một cách nhanh nhất để làm dịu hắn —— Hôn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT